Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.
r>Lam Kỳ về đến nhà ngày hôm sau liền bắt đầu đi làm bình thường, sáng sớm cô liền nói chuyện sảy ra ngày hôm qua co Mễ Đóa nghe, dù thế nào cô cũng biết đó là chuyện tốt, dù sao cũng cần có người chia sẻ một chút.
Sáng sớm trong phòng làm việc liền truyền ra tiếng thét chói tai của Mễ Đóa, vừa rồi cô không có nghe lầm chứ? Không phải lỗ tai xảy ra vấn đề? Con nhóc chết tiệt này vậy mà đồng ý lời cầu hôn của Thiệu Tử Vũ, quá nhanh rồi, từ lúc Thiệu Tử Vũ về đến nay còn không đến một tháng, Lam Kỳ liền nhanh như vậy đem tống bản thân ra ngoài, tuy cô không phản đối với việc cưới chui này, nhưng mà xảy ra trên người bạn tốt của mình cũng có chút giật mình.
Lam Kỳ nhìn vẻ mặt khó tiêu hóa của Mễ Đóa một chút, rất thông cảm, cảm giác của cô lúc đó cũng không khá hơn Mễ Đóa chút nào, cô còn không có nghĩ đến sẽ kết hôn nhanh như vậy, mới hôm qua cô còn cảm thấy kết hôn là một chuyện rất xa vời.
"Này, thành thật khai báo, anh ta dùng cách gì lừa cậu?” Mễ Đóa hỏi, “Không phải là cậu đam mê loại chuyện này chứ?” Nghe người ta nói ‘yêu’ rất dễ bị nghiện, hơn nữa còn xem phim AV, nghe cũng thấy hưng phấn, nhưng mà cũng không cần kết hôn đi.
Lam Kỳ đỏ mặt, Thiệu ngốc không có lừa gạt, là cưỡng ép, nhưng mà cô làm sao không biết xấu hổ mà nói ra miệng, hơn nữa còn là cái miệng rộng Mễ Đóa.
Anh đã sớm biết không có nhẫn kim cương tâm lý cô sẽ không thăng bằng, sẽ để tâm vào chuyện vụn vặt, nhưng mà nếu thật sự kêu cô đeo cô lại cảm thấy không thoải mái, tính tình cô tùy tiện đeo đồ quý giá sẽ cảm thấy giống như đang mang theo hơn mười cây vàng, sẽ ép cho ngón tay cô nâng lên không nổi.
Vì vậy chuẩn bị một chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản sẽ thích hợp với cô, rất không may từ chối hồi lâu cô vẫn chọn cái nhẫn không chói mắt này.
"Không có tiền đồ." Mễ Đóa không khách khí cho cô một ánh mắt lạnh, nếu như cô kết hôn sẽ nhất định phải chọn một chiếc nhẫn kim cương, có thể làm chói mắt người khác. (Kẹo sẽ chọn cả hai, haha, nhẫn đơn giản đeo lúc bình thường, nhẫn kim cương lâu lâu lấy ra deo sẵn dịp kè hàng lun )
"Cái gì!" Lam Kỳ lườm cô một cái, biết ngay là cô sẽ nói như vậy, xu lợi, cho nên cô cũng mang theo chiếc nhẫn kia tới, Thiệu ngốc nói cho cô mang theo chơi đùa, không cần đeo mỗi ngày, khi nào muốn đeo thì mang theo.
"Oa. Kỳ Kỳ" Thì ra cậu không ngốc, Mễ Đóa mở hộp ra nhìn chiếc nhẫn kim cương bên trong, một viên kim cương thật lớn, giá trị xa xỉ, Mễ Đóa cực kỳ vui vẻ, đúng thôi, làm phụ nữ phải có yêu cầu xứng đáng với giá trị bản thân.
"Ai ngu ngốc chứ." Lam Kỳ lấy lại chiếc nhẫn bỏ vào hộp, chẳng lẽ muốn chiếc nhẫn kim cương liền không ngu ngốc? Cô là gả cho người không phải cho một chiếc nhẫn.
"Aiz, Kỳ Kỳ làm sao tớ lại không có mệnh tốt như cậu, không biết lúc tớ kết hôn có nhẫn kim cương hay không?" Mễ Đóa trưng ra vẻ mặt u buồn, tuy cô đối với tương lai tràn ngập ảo tưởng, nhưng mà hiện tại đàn ông tốt thật sự khó tìm. (Tìm thấy rồi tìm thấy rồi, để Kẹo phóng máy bay giấy mang tên anh Khương lại đây, ái ui, anh Khương bận huấn luyện đám nhóc bộ đội đặc chủng mất rồi, đang đánh dã chiến, chị Mễ chờ anh ấy một chút.)
Lam Kỳ không để ý tới Mễ Đóa than thở cất kỹ nhẫn trong túi sách rồi ngồi lại vị trí chính mình, vài ngày không làm việc cô đã chuẩn bị tốt để vùi đầu vào công việc, đột nhiên cô nhớ tới một chuyện.
"Mễ Đóa, gần đây cậu và anh chàng quân nhân kia như thế nào rồi?" Ngày đó Mễ Đóa đột nhiên dọa chạy Khương Hạo cũng không biết có dụ dỗ về hay chưa, nhớ tới cô không hề xấu hổ nói mình đang xem phim AV cô liền cảm thấy xấu hổ, hoàn hảo cô phát hiện đúng lúc không để cho Mễ Đóa thú nhận, nếu không thì về sau cô làm sao gặp người, thật ra tên Khương Hạo kia cùng Mễ Đóa đều là một loại mặt hàng, miệng rộng.
"Dụ dỗ trở lại." Mễ Đóa thoải mái mở miệng.
"Vậy anh ta không truy hỏi?" Lam Kỳ có chút ngạc nhiên, cái miệng của tên Khương Hạo đó không phải sẽ theo sát không rời hay sao? Không biết Mễ Đóa lừa gạt anh ta như thế nào.
"Hỏi, tớ nói là trò đùa dai của anh trai." Mễ Đóa cười, cảm thấy bản thân có người anh trai cũng thật là tốt, lúc mấu chốt còn có công dụng làm lá chắn.
Lam Kỳ gật đầu đoán chừng lý do này Khương Hạo sẽ tin tưởng, nhìn bộ dáng ngây thơ động lòng người của Mễ Đóa trước mặt, người nào sẽ liên hệ cô cùng người phụ nữ thâm trầm cùng một chỗ chứ, trừ phi người đàn ông đó có Độc Tâm Thuật. *
*có thể đọc hiểu tâm tư người khác.
"Cái kia, anh ta lại hẹn gặp mặt tớ." Mễ Đóa cười, cười đến xuân phong đắc ý*, thông qua trò chuyện mấy ngày nay, cô cảm thấy bản thân đã năm toàn quyền chủ động.
* vui vẻ hớn hở như gió xuân.
Lam Kỳ đem chú ý lực dời đến màn hình laptop trước bàn làm việc: "Vậy sao, chúc cậu sớm ngày ôm được trai đẹp về nhà." Xem ra giấy không gói được lửa, có thể bỏ qua một bên quan hệ liền bỏ qua một bên quan hệ, chuyện Khương Hạo cô coi như trước đó không biết gì.
"Ừ, gặp mặt ngược lại tớ muốn xem anh ta có đáng giá hay không để tớ ôm về." Mễ Đóa có chút đăm chiêu gật đầu một cái, cô nghĩ nếu đối phương là một anh chàng