Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
g nhận ra.
"Nghe thấy không, Kỳ Kỳ, con có tin chị con sẽ ăn mặc thành như vậy, hơn nữa còn cười đến cực kỳ vui vẻ?" Lam Trung Hoa cười, từ nhỏ đến lớn Lam Vũ không cách nào yêu thích ăn diện, trước đó còn không thích mặc váy, phần lớn thời gian là mặc đồng phục, lúc trưởng thành tự thành lập công ty chính mình cũng chỉ là mấy bộ quần áo công sở, váy dài trắng? Căn bản là không có khả năng có thể mặc trên người con bé, hơn nữa còn cầm hoa cười cực kỳ vui vẻ? Lam Vũ không thích hoa cũng không thích cười.
"Mẹ, con cũng không cảm thấy giống chị gái già." Lam Kỳ nhỏ giọng mở miệng, không thể trách cha già không tin, nếu không phải cô đã sớm nhìn thấy bộ dáng của chị gái già, nghe mẹ già miêu tả như vậy cũng khẳng định rằng mẹ đã nhìn nhầm người.
"Thật sao?" Vương Mạn nhìn trong nhà không ai ủng hộ bà, ra sức chuyển ánh mắt về phía Lý Hạo, thằng nhóc này qua lại yêu đương với Lam Vũ lâu như vậy, nói không chừng nó đã nhìn thấy bộ dáng Lam Vũ ăn mặc như vậy.
"Dì, con cũng cho rằng như vậy." Lý Hạo nâng mắt kiếng gọng vàng lên, mím môi vẻ mặt lạnh lùng, dường như lời nói của Vương Mạn làm cho tâm tình của hắn thay đổi.
Vương Mạn rõ ràng là cực kỳ thất vọng, hiện tại mọi người không ai tin, bà cũng không thể không nghi ngờ bản thân bị hoa mắt.
"Dì, nếu Tiểu Vũ trở lại, khẳng định trước tiên cô ấy sẽ về nhà, hơn nữa cô ấy cũng không yên lòng chuyện trong công ty." Lý Hạo bình tĩnh mở miệng.
Lần này Vương Mạn không lên tiếng, bà cảm thấy Lý Hạo nói rất có lý, nếu Lam Vũ trở lại khẳng định sẽ về nhà, bà chắc là đã nhìn nhầm người, nhưng mà quả thật rất giống, nếu không phải cách ăn mặc của cô gái kia làm cho bà do dự một chút, bà có thể đã bước đến truy hỏi.
"Mẹ, mẹ nhìn thấy người kia thật sự cùng với chị gái già là một người sao?" Lam Kỳ hỏi, về nhà lâu như vậy nhưng mẹ già lại không hề nói đến Thiệu Tử Mục chắc là không có nhìn thấy anh ta.
"Ừ." Vương Mạn gật đầu, sau đó lắc đầu.
"Cô gái ấy chắc là đi cùng một người đàn ông, chỉ là lúc người đàn ông đó kéo cô ấy nghiêng người nên không nhìn rõ bộ dáng." Cảm thấy không phải là con gái của mình, tâm tư Vương Mạn cũng không làm cách nào quan tâm đến một màn trước đó nhìn thấy, có lẽ thật sự là bà hoa mắt, làm sao Lam Vũ có thể cùng một chỗ với người đàn ông khác, cái này không có khả năng.
"À" Lam Kỳ yên tâm, thì ra mẹ già không thấy Thiệu Tử Mục, hoàn hảo, nếu không thì không thể dễ dàng lừa gạt cho qua như vậy.
"Lam Vũ, đứa nhỏ này thiệt là, nói là được người cứu như thế nào còn không có tin tức." Vương Mạn sốt ruột nói, bà thật sự cực kỳ lo lắng.
"Mẹ, người yên tâm, chị gái già sẽ không có chuyện gì." Nhìn thấy mẹ già đau lòng, Lam Kỳ cũng chỉ có thể an ủi, thật ra chị gái già thật sự không có việc gì, nhưng mà cô không thể nói.
"Đúng vậy, bà xã, nếu như có chuyện cảnh sát đã sớm tìm tới cửa rồi." Lam Trung Hoa cũng an ủi, ông cũng lo lắng cho con gái, nhưng mà lúc này ông chỉ có thể làm ra bộ dáng không có việc gì, nếu không thì không khí trong nhà càng thấp.
Vương Mạn thở dài một hơi, vẫn là cảm thấy không nên nói chuyện này nữa, vì thế đưa ánh mắt chăm chút nhìn trên người Lam Kỳ.
Lam Kỳ nhìn quần áo của mình một chút, không có vấn đề gì, mẹ già vì sao lại nhìn chằm chằm cô như vậy, thấy vậy toàn thân cô sợ hãi, hôm nay cô mặc áo tay ngắn viền ren, quần áo cũng là nghiêm túc kín đáo, sẽ không nhìn thấy những dấu hôn Thiệu ngốc để lại trên người cô.
"Kỳ Kỳ, mẹ giới thiệu cho con, chính là người đàn ông mẹ giúp con hẹn vào tối ngày mai."
"Mẹ." Lam Kỳ thiếu chút nữa nhảy dựng lên, như thế nào nói một hồi liền nói đến trên người cô.
"Kêu ma gọi quỷ cái gì, nếu con không muốn chết ngay lập tức thì ngày mai ngoan ngoãn đi cho mẹ."
Vương Mạn bày ra vẻ mặt nghiêm khắc, đứa nhỏ kia bà vô cùng hài lòng, Lam Kỳ nhất định phải đi gặp mặt.
Lam Kỳ kêu rên một tiếng mềm nhũn nằm úp sấp trên ghế sô pha, cô vốn là muốn thoát khỏi chuyện này, làm sao mẹ già lại không buông tha cho cô.
Nghe Vương Mạn nói, vẻ mặt Lý Hạo tối sầm.
"Dì, thật ra tuổi Kỳ Kỳ còn nhỏ, không cần gấp như vậy." Hắn lạnh lùng mở miệng, nhưng mà tay lại không tự nhiên nắm thành quyền.
Vương Mạn nhìn hắn cười cười.
"Lý Hạo, con cũng không phải không biết tính tình của Kỳ Kỳ, có thể gả ra ngoài liền tốt lắm rồi, thừa dịp hiện tại tuổi còn nhỏ liền sớm một chút tìm một người thích hợp cho con bé."
"Mẹ, người nói cái gì." Nghe mẹ già nói cô như vậy cô cực kì khó chịu, cô có tệ như vậy sao, cô len lén nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên tay mình, cô đã sớm có người dự định, hơn nữa còn là người đàn ông xuất sắc.
"Rốt cuộc con có đi hay không?" Vương Mạn lại trương ra gương mặt nếu cô không đồng ý ngày mai sống chết cũng muốn kéo cô đi.
"Đi" Lam Kỳ kéo âm cuối được thật dài, gặp mặt liền gặp mặt, không có chuyện gì đáng ngại, dù sao gặp rồi cô nói không thích mẹ già cũng không còn cách nào.
Làm phiền trước khi ra cửa soi gương lại
Lam Kỳ theo thời gian đã hẹn đi đến nhà hàng, cô v