Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
đẹp trai hiếm có, cô sẽ học theo Lam Kỳ tốc chiến tốc thắng, dùng phương thức nhanh nhất thu phục anh ta, nếu không phải cô sẽ khiêm tốn xử lý, lạnh nhạt.
Lam Kỳ cũng cười, chỉ nhìn bề ngoài Khương Hạo hẳn là loại hình Mễ Đóa thích, cũng không biết tình cách có hợp hay không, nhưng mà chuyện này không thể nói thêm gì nữa vì thế cô nói sang chuyện khác.
"Mễ Đóa, gần đây biệt thự trang trí như thế nào rồi?" Cô hỏi đây chính là đơn hàng rất lớn.
"Thì chính là như vậy." Mễ Đóa, không mấy hứng thú mở miệng, Lam Kỳ nói có anh chàng đẹp trai, cô mới cố ý tới nhìn xem, không ngờ mấy ngày qua cũng không gặp người, giống như Lam Kỳ nói, trang trí căn biệt thự thần bí như vậy, chủ nhân cũng không lộ mặt một lần, hơn nữa còn là cái loại trang trí đơn giản muốn chết, nghĩ lại người này hẳn là có bệnh.
Lam Kỳ hiểu ý tứ của Mễ Đóa, cô cũng biết chỗ kia đi cùng không đi giống như không có gì khác nhau, chủ nhân chỗ kia căn bản dường như không có yêu cầu gì, muốn làm như thế nào đều được, thật sự là vận cứt chó nghĩ muốn không thừa nhận loại cảm giác thất bại này cũng không được.
"Vậy ngày mai tớ qua." Việc này vẫn là cô phụ trách, nếu lâu quá không đi cũng cảm thấy không thích hợp, chủ nhân căn biệt thự này có vẻ không sao cả nhưng mà cô phải có trách nhiệm với người đưa tiền cho mình, hơn nữa cô cũng muốn nhìn tên đẹp trai kia một chút có tiếp nhận ý tốt của cô đi điều trị hay không. Dù sao loại bệnh nhìn như không có anh hưởng gì này thật ra có nguy hiểm rất lớn đối với người bệnh.
"Ừ." Chuyện này liền giao cho cậu, tớ thừa dịp còn hai ngày chăm chút cách ăn mặc, bảo dưỡng một chút." Mễ Đóa sờ sờ mặt mình, ngày gặp mặt cô muốn bản thân ăn mặc đến mê chết người.
"Được, cho cậu cơ hội trang điểm." Lam Kỳ chột dạ mở miệng.
"Ừ, vậy còn không sai biệt lắm." Mễ Đóa đã có thể tưởng tượng mình cũng giống như Lam Kỳ, bộ dáng hạnh phúc.
Chờ Mễ Đóa đi ra ngoài, Lam Kỳ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm phải hỏi Mễ Đóa là hẹn Khương Hạo gặp mặt ngày nào để cô đi trốn.
Sáng sớm, Lam Kỳ giải quyết đống công việc trong mấy ngày qua, bận rộn một buổi sáng, lúc giữa trưa thì nhận được điện thoại của Thiệu Tử Vũ.
"Bé con, xong việc chưa? Cùng đi ăn cơm trưa."
Trong điện thoại truyền đến giọng nói dịu dàng cưng chiều làm cho Lam Kỳ ngọt ngào một hồi.
"Ừ, sắp xong rồi, anh đến đón em." Cô tính toán một chút, còn khoảng 30 phút công việc lúc đó cũng xong rồi, lúc Thiệu ngốc đến cũng vừa vặn, hình như mới một buổi tối thêm một buổi sáng nhưng cô lại rất muốn gặp anh.
"Anh đã ở dưới lầu rồi." Trong điện thoại Thiệu Tử Vũ cười, anh biết là thời gian nghỉ ngơi của cô làm có thể để cho cô lãng phí được.
"A" Lam Kỳ cười, "Vậy anh chờ em, em lập tức xuống." Tuy còn chút việc chưa làm xong nhưng cô đã không còn lòng dạ nào mà làm việc, cả đầu đều là bộ dáng ôn nhu của anh.
Lam Kỳ nhanh chóng thu dọn xong đồ đạc chuẩn bị xuống lầu, lúc này di động của cô rung lên, cô nhìn dãy số trên màn hình là mẹ già, vì thế chậm lại động tác, nhận điện thoại.
"Mẹ, chuyện gì?" Lam Kỳ hỏi, không phải lại bắt cô đi đưa cháo cho Lý Hạo chứ? Nếu là vậy cô trực tiếp gọi đồ ăn bên ngoài đưa qua, dù sao cô cũng không muốn đi.
"Kỳ Kỳ, con đoán xem hôm nay trên đường mẹ gặp được ai?" Đầu bên kia điện thoại giọng nói Vương Mạn kích động.
Lam Kỳ khó hiểu, mẹ nhìn thấy người nào mà lại kinh ngạc như vậy?
"Là ai?" Hiện tại cô không quan tâm thứ này cô chỉ muốn nhanh chóng xuống gặp Thiệu ngốc.
"Chị con."
"A." Tay Lam Kỳ run rẩy một chút, mẹ già, làm sao có thể nhìn thấy chị gái già? Qúa trùng hợp rồi.
"Mẹ, có phải mẹ bị hoa mắt hay không? Người kia thật sự là chị gái già?" Lam Kỳ nhỏ giọng hỏi, hiện tại cô cũng không biết mẹ già đã nhìn thấy được bao nhiêu, cho nên không thể nói thêm cái gì.
"Mẹ, không dám xác định."
"Ra là vậy." Lam Kỳ đoán là mẹ già nhìn thấy chị gái già, có thể là bị bộ dáng hiện tại của chị gái già làm cho chấn động không phân biệt được, vậy mẹ già có nhìn thấy chị gái già cùng Thiệu Tử Mục cùng nhau hay không? Nếu nhìn thấy vậy nên làm cái gì bây giờ, mẹ già mà biết chuyện bọn họ hai người như vậy không biết sẽ ra sao...
Con đi hay không đi! . .
Trong điện thoại Lam Kỳ an ủi mẹ già một hồi liền cúp máy, đi xuống lầu thấy xe Thiệu ngốc đang dừng dưới lầu, anh đứng dưới ánh mặt trời, tư thế oai hùng cao ngất cực kỳ gây chú ý, dẫn tới không ít ánh mắt các cô gái rơi vào trên người anh.
Thấy cô đi tới, Thiệu Tử Tử cắt đứt trò chuyện cùng Tịch Minh, trong điện thoại chuyện Tịch Minh nói anh đã biết, vừa mới bắt đầu anh nghĩ mọi chuyện sẽ thuận lợi, nhưng mà hai ngày nay cổ phiếu công ty nhà họ Hoàng không chỉ khôi phục giá cả ban đầu, giá tiền còn cao lên không ít, chuyện này rõ ràng là có người giúp đỡ, chỉ là anh không đoán ra là ai mà có năng lực như vậy, phải biết rằng muốn cho công ty nhà họ Hoàng xoay người số tiền cần không phải số lượng nhỏ, trong số những người bạn của Hoàng Thủ Bân căn bản không có người như vậy, nếu là