Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
Tôi đem giặt sạch sẽ rồi."
Thiệu Tử Vũ trả lời.
Lam Kỳ bị chấn động, quần áo của cô có áo khoác còn có đồ lót, anh đều đem giặt sạch sẽ?
Cô nhìn chỗ phơi quần áo, quả nhiên là có quần áo của cô, cái bộ đồ lót ren màu đen kia đặc biệt gây chú ý.
Lam Kỳ không có cảm thấy xấu hổ ngược lại lại chột dạ, đồ lót của cô kiểu dáng không phải là loại mới có phải không xinh đẹp hay không? Thiệu ngốc nhìn có cảm giác gì, cô lúng túng, sớm biết vậy cô nên mua bộ đồ lót kiểu dáng mới nhất.
Cô quyết định, ngày mai lập tức đi mua một bộ đồ lót khiêu gợi, nói không chừng khi nào đó sẽ có dịp dùng, bởi vì quần áo chưa khô nên tạm thời Lam Kỳ không thể rời khỏi, lúc đang nhàm chán cô liền gọi điện thoại cho Mễ Đóa, hỏi một chút ngày hôm qua rốt cuộc đã sảy ra chuyện gì.
Điện thoại kết nối, Mễ Đóa dùng giọng điệu cẩn thận kể lại một lần chuyện tối qua, trọng điểm là miêu tả bộ dáng Thiệu Tử Vũ bẻ gãy tay tên cặn bã kia, giọng nói có tiết tấu, cộng thêm biểu tình trên mặt, diễn tả cực kỳ sinh động như thật, cảm giác giống như là đang trực tiếp ở tại hiện trường.
Lam Kỳ nghe được cái tên cặn bã đê tiện kia kéo cô lên xe, lông mao toàn thân Lam Kỳ liền dựng đứng hết lên, thì ra hôm qua sảy ra chuyện nguy hiểm như vậy, cô lại không có một chút ấn tượng.
Nghe nói cái tên cặn bã kia bị Thiệu ngốc bẻ gãy tay, không biết như thế nào, trong lòng lại ngọt ngào, Thiệu ngốc quả nhiên cực kỳ để ý cô.
Mễ Đóa ở trong điện thoại huyên thuyên nửa giờ mới cúp điện thoại, cuối cùng còn bỏ thêm một câu ‘tự giải quyết cho tốt’ làm cho Lam Kỳ không hiểu ra sao cả, bỗng nhiên cô chợt rõ ràng, hì hì, khả năng Mễ Đóa tưởng Thiệu ngốc có người phụ nữ khác, không có việc gì về sau sẽ giải thích với cô.
Để điện thoại di động xuống, Lam Kỳ nhìn Thiệu Tử Vũ ngồi ở trên ghế sô pha đọc sách, vẻ mặt chuyên tâm, tư thế ngồi thẳng nhìn thế nào cũng rất đẹp trai, thì ra hôm qua là anh mang cô trở về, làm sao lại không giải thích, làm hại cô còn tưởng rằng bản thân tự chạy đến nơi này động tay động chân với anh.
"Thiệu ngốc, đêm hôm qua cám ơn anh."
Lam Kỳ mở miệng, ưu điểm của cô vẫn là tương đối nhiều, trong đó có một cái là biết ơn sẽ báo đáp, cho nên về sau cô sẽ càng đối xử tốt với anh, thời điểm thích hợp cô cũng không để ý tới việc lấy thân báo đáp. (Phải phải, chị Lam khoái dụ này lắm, cái này được gọi là được tiện nghi còn khoe mẽ)
Nói thật cô rất là vui vẻ, hiện tại trong lòng anh không có người phụ nữ nào khác.
Nhắc tới chuyện đêm hôm qua, nháy mắt Thiệu Tử Vũ đã không còn ý cười.
"Về sau đừng đi ra ngoài uống rượu."
Lam Kỳ cẩn thận di chuyển thân thể đến bên cạnh Thiệu Tử Vũ, hai chân khép lại phòng ngừa cảnh xuân bị lộ.
"Được."
Cô ở bên cạnh đồng ý rồi lại chui vào trong ngực Thiệu Tử Vũ, không có việc gì ăn đậu hủ của anh, trước kia cô đều làm như vậy, như bây giờ anh cũng sẽ không nói gì, nói thật ra thì ở trong ngực Thiệu ngốc rất thoải mái.
Thiệu Tử Vũ ôm cô.
Lam Kỳ nhớ tới lời nói ‘không ai nợ ai’ trước đó mà hận không thể cắn đứt đầu lưỡi chính mình, không có đầu óc, cơ hội tốt như vậy lại lãng phí.
"Thiệu ngốc, anh là đàn ông còn tôi là phụ nữ, đột nhiên tôi cảm thấy loại chuyện như vậy vẫn là phụ nữ có vẻ chịu thiệt hơn.”
Lam Kỳ từ từ mở miệng.
Thiệu Tử Vũ nhìn cô, hiển nhiên là đang chờ cô nói tiếp.
"Anh phải đối với tôi phụ trách.” Cô tiếp tục nói.
Dù thế nào đi nữa anh không có bạn gái, cô cũng rất thích anh, mà lại còn sảy ra loại chuyện như vậy, nên là anh đối với cô phụ trách.
"Tôi....."
Thiệu Tử Vũ làm bộ vẻ mặt cực kỳ khó xử.
Lam Kỳ hiểu anh, ở bộ đội thiếu phụ nữ, loại chuyện này khẳng định là đại não không biết xử lý như thế nào.
"Anh đã khó xử như thế vậy đổi thành tôi đối với anh phụ trách."
Lam Kỳ rất phóng khoáng vỗ ngực anh, người đàn ông tốt như vậy không mang về nhà cô thật sự sống uổng phí.
"Nhưng mà em không thích quân nhân."
Thiệu Tử Vũ nhắc lại những lời cô đã nói.
. . .
"Khụ khụ, tôi khi nào thì nói như vậy, đó là ví dụ, người nói chính là Mễ Đóa."
"Mặc kệ, một là anh đối với tôi phụ trách hai là tôi đối với anh phụ trách.” Lam Kỳ bắt đầu giở trò, cơ hội này là ngàn năm có một.
"Vậy tôi chọn cái phía sau."
Thiệu Tử Vũ mở miệng.
Lam Kỳ ngây ngẩn cả người, vốn là cô cho rằng anh sẽ nói đối cô phụ trách, để cô làm bạn gái của anh, hiện tại trái ngược, cô đối với anh phụ trách, cảm giác Thiệu ngốc không có thành ý, loại chuyện này đều là đàn ông giành gánh trách nhiệm, anh lại nghĩ muốn đẩy trách nhiệm cho cô.
Thiệu ngốc chết tiệt nhất định là còn có ý khác, cô nhất định phải đem tâm tư này bóp chết mới được.
"Vậy cũng tốt, tôi đối với anh phụ trách.”
Lam Kỳ mở miệng, trước ổn định rồi nói sau, chỉ cần anh không có người phụ nữ khác là được.
"Như vậy nếu, em trừ tôi ra không cho phép có đàn ông khác."
Thiệu Tử Vũ đưa ra điều kiện.
Lam Kỳ nhìn nhìn anh buồn bực, lời này không phải là phụ nữ nói sao? Sau đối phương lại đưa ra một đống lớn điều kiện, hình như là trái ngược rồi.
"Ừ, tôi đảm bảo.”