Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1653 lượt.
Thật ra cô muốn nói lúc này ngoại trừ anh không còn người đàn ông nào tốt hết.
Nhìn vẻ mặt thật sự nghiêm túc của cô, ánh mắt Thiệu Tử Vũ buông xuống, bên trong chứa đựng ý cười nồng đậm.
Lam Kỳ cực kỳ nội thương, đây là đã đồng ý với cô sao, nhưng mà anh có rõ ràng hay không, hai người bọn họ cuối cùng tính là quan hệ gì?
Ừ, xem ra cô còn phải cố gắng.
Một bệnh viện tư nhân nằm ở trung tâm thành phố C, lầu 6 phòng bệnh VIP chật nít người.
Hoàng Khải vừa mới cử động tay, đang suy yếu nằm trên giường bệnh.
Mẹ Hoàng Khải, Thạch Phân ngồi trên ghế dựa khóc, Hoàng Yến Linh nhìn đứa cháu nằm trên giường bệnh vẻ mặt căm tức, ở thành phố C còn có người dám xuống tay đối với người nhà bọn họ, cũng quá độc ác, hai tay đều bẻ gãy, mặc dù đã giải phẫu nhưng không biết các chức năng có hoàn toàn hồi phục hay không, nhà họ Hoàng bọn họ chỉ có một đứa cháu trai duy nhất này, người kia có phải rắp tâm muốn hủy đi Hoàng Khải phải không.
"Không có chuyện gì em gái."
Bà vừa an ủi vừa nhìn đứa em rể đang không ngừng đi tới đi lui.
Vẻ mặt Hoàng Thủ Bân cực kỳ khó coi, gần như là phẫn nộ, bây giờ mà còn có người dám khi dễ trên đầu bọn họ, làm cho ông thật muốn đánh người.
Vẻ mặt Nhiễm Khả nhàn nhạt đứng ở bên cạnh cửa sổ phòng bệnh nhìn phong cảnh bên ngoài, cô đối với gia đình họ Hoàng này không có ấn tượng tốt gì, mấy kẻ quê mùa ỷ vào nhà bọn họ nên phát đạt, mà còn người đàn ông Hoàng Khải này, cô càng xem không vừa mắt, cùng một loại đứa hạnh với cha hắn ta, chỉ biết chơi đùa phụ nữ, không biết tìm bao nhiêu là phiền phức cho ba cô, nếu không phải ba cô quan hệ rộng, hắn sớm không biết đi tù bao nhiêu lần, không cần phải nói, lần này cũng là vì phụ nữ, xứng đáng.
"Khả Khả, khi nào thì ba con tới? Anh họ con đều đã thành như vậy rồi...."
Thạch Phân khóc mở miệng, Hoàng Khải gặp chuyện không may đã lâu như vậy, đều là thân thích trong nhà cũng không đến nhìn xem, không thể hỏi chị gái đành phải hỏi Nhiễm Khả, quan trọng là để cho anh rể tra xem người đàn ông kia đến cùng là ai mà lại đánh Hoàng Khải ra nông nổi như vậy, tất nhiên phải dạy dỗ tên đó thật tốt.
"Đúng vậy Khả Khả, ba con khi nào thì tới?"
Hoàng Yến Linh cũng hỏi, trước đó Hoàng Khải gây ra không ít chuyện đều là do chồng bà chịu trách nhiệm, lần này gặp phải chuyện không may, bọn họ có chút không mở miệng được, chỉ có thể để cho Nhiễm Khả đi hỏi một chút.
"Ba đang họp, họp xong sẽ tới đây."
Nhiễm Khả nói lại lời dặn dò của Nhiễm La Văn, trong lòng khinh bỉ, ba cô bận rộn như vậy, chuyện cần phải xử lý có một đống lớn, làm sao có thể có thời gian đến xem hắn, có thể đồng ý đi tra giúp đã là cực kỳ nể tình.
"À...."
Hoàng Yến Linh gật đầu, chỉ cần ngoài mặt chồng bà bỏ qua, bà có thể lại ở bên lỗ tai ông thổi gió, việc này ông ấy nhất định sẽ lo liệu.
"Không có việc gì, loại chuyện nhỏ này không cần làm phiền anh rể."
Hoàng Thủ Bân mở miệng, mấy năm nay ông ỷ vào quan hệ của anh rể ở thành phố C, trên quan trường cũng quen biết một ít người, Phó Cục Trưởng cục cảnh sát cùng ông thường xuyên uống rượu, việc này ông đã sớm nhờ cậy qua ông ta, mà ông cảm thấy luôn luôn làm phiền anh rể cũng không tốt, chỉ một việc nhỏ như vậy mà còn giải quyết không được sẽ làm cho anh rể khinh thường.
"Thủ Bân, ông nhất định phải tra ra là do ai làm, dạy dỗ người kia một phen thật tốt, tốt nhất là đem chân tay tên đó đều cắt bỏ."
Thạch Phân nói xong vẫn còn chưa hết giận, bà chỉ có một mình Hoàng Khải là con trai, nếu thật sự bị tàn phế thì làm sao bây giờ.
"Không cần bà nói tôi cũng sẽ làm cho tên đó không được sống tốt."
Hoàng Thủ Bân ngoan độc nói, không bao lâu Hoàng Khải liền tỉnh, một người đàn ông mà khóc đến đau lòng, hai tay hắn đều bị băng bó cố định bằng thạch cao, mà một chút sức lực cũng không có, tđau đớn như kim châm muối xát.
"Cha tay của con có phải bị tàn phế rồi không?"
Hắn kêu la, người đàn ông kia xuống tay thật độc ác, lúc đó hắn liền cảm thấy hai tay mình bị phế, hắn xong đời rồi.
"Không có chuyện gì con trai, bác sĩ giải thích giải phẫu xong về sau sẽ từ từ hồi phục lại.” Thạch Phân không dám nói ra sự thật, bác sĩ nói phải trải qua thời gian trị liệu rất lâu mới có thể hồi phục được, mà đôi tay linh hoạt cũng sẽ không trở về giống như lúc trước được, bà sợ Hoàng Khải không chịu nổi.
"Thật sao? Bác sĩ thật sự nói như vậy sao?"
Hoàng Khải kích động, ngừng khóc, bởi vì đau đớn nên hôn mê, trên mặt trắng bệch, mang theo một loại kích thích tâm lý không bình thường.
"Thật, bác sĩ nói không được làm loạn, nằm xuống nghỉ cho tốt."
Thạch Phân vội vàng trấn an hắn, đứa con trai này từ nhỏ được bà nuông chiều, muốn cái gì đều theo ý hắn, cho tới bây giờ cũng chưa từng đánh mắng câu nào, hiện tại lại phải chịu loại đau đớn này, bà đau lòng lau nước mắt.
"Cha, tìm người cắt bỏ tay chân của tên đàn ông kia, còn có người phụ nữ kia cũng mang đến đây, con muốn chơi đùa chết cô ta."
Hoàng Khải giận dữ mở miệng, chỉ có như vậy mới có thể để cho hắn nguôi giận, hắn chưa từng nếm