Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
ể sờ cho đã, mặc quần áo thế này mất cảm giác lắm..”
Nói xong, yêu nghiệt chớp chớp đôi mắt long lanh định biểu diễn điệu thóa y vũ, nhưng đã bị Nhan Tiếu kéo lại lạnh lùng nói: “Văn Dịch, đừng nói em không nhắc anh, anh đừng có hối hận”
Văn Dịch ‘hứ” 1 tiếng: “Ngay cả em anh cũng lừa được vào tròng rồi, kiếp này không có gì phải hối hận” Nói xong hắn cởi áo ra, để lộ bộ ngực rắn chắc, rồi lại bắt đầu đùa giỡn với Nhan Tiếu. Trong lúc Nhan Tiếu không để ý, Nhan Tiếu bị hắn ngoặm chặc môi, luỡi đưa rất khéo vào miệng cô. Trên phương diện này, Nhan Tiếu quá thiếu kinh nghiệm, đành để mặc yêu nghiệt dẫn đường, vừa hôn cô, dường như đối phương còn cắn cô 1 cái.
Đau, Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, giây tiếp theo trong phòng vang lên tiếng kêu thảm thiết của Văn Dịch.
Nhan Tiếu chậm rải ngồi dậy, thì thấy yêu nghiệt đang luốn cuống thè lưỡi ra, nói rất tội nghiệp: “em ..em cắn anh”
Nhan Tiếu lườm hắn: “Tại anh cắn em trước”
Yêu nghiệt vừa bị đá vào vùng thắt lưng lúc trước, giờ lưỡi lại bị thương, thươngt tích đầy mình nhưng chưa được nếm mùi thịt, thật chỉ muốn đâm đầu vào con gấu bông mà chết. Dù rất tức nhưng hắn không dám làm gì, chỉ đấm vào con gấu bông, vừa đấm vừa gào: “Đó kô phải là cắn, mà là hôn…Hôn! Hôn! Em cắn anh…anh không nói rõ được”
Lúc đầu Nhan Tiếu định nghiêm giọng giáo huấn yêu nghiệt 1 hồi, nhưng thấy hắn vừa tấn công con gấu, vừa lắp bắp như vậy không kiềm được bèn phì cười: “Đáng đời anh, đây gọi là bụng làm dạ chịu. Thôi, muộn quá rồi, ngày mai bàn chuyện ly hôn sau. E,…u…u”
Nhan Tiếu đã ngồi xuống thành giường, người đã thả lỏng, tưởng yêu nghiệt sẽ không còn động tác nào nữa, ai ngờ đang cúi đầu tìm dép đã bị yêu nghiệt ngồi sau vòng tay ôm chặt, tay hắn kẹp chặt trên eo cô, nghiêng đầu thì đã bị hôn tới tấp. Ngay lập tức, Nhan Tiếu chỉ cảm thấy tim đập chậm nữa nhịp, rồi nhắm mắt lại trôi theo cảm giác.
Một hồi lâu, lâu đến mức hai người ngạt thở mới buông nhau ra, đôi mắt đen lay láy của Văn Dịch hấp háy, ôm chặt Nhan Tiếu nũng nịu: “Tiếu Tiếu, anh chưa bao giờ đùa, càng không lấy chuyện hôn nhân ra đùa với em, coi như mình cho nhau 1 cơ hội, bọn mình thử xem em nhé?”
Nhan Tiếu chớp chớp mắt, nghiêng đầu nói: “Bắt đầu thử từ đâu? Thử ăn món thịt kho tàu trước àh?”
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt trợn tròn mắt, há hốc miệng. Từ trước đến nay, kẻ nọ đều chỉ được cái mạnh mồm mà không có gan, kể cả vừa nãy dùng cả chân tay, mềm có rắn có, nhưng thực ra cũng chỉ là muốn được bà xã đồng ý, cho mình cơ hội làm chồng tốt. Ai ngờ song hỷ lại lâm môn, vừa nãy Nhan Tiếulại nói…”
Thịt…kho …tàu…hê…hê
Hai tay yêu nghiệt nắm thành đấm chống lên khóe miệng, mắt long lanh: “Chỉ cần em thích…hêhê…Đáng ghét, người ta lại xấu hổ rồi”
Nhan Tiếu nhếch mép, vỗ vào khuôn mặt đẹp trai của Văn Dịch như chị mãnh, yêu nghiệt vội ngồi thẳng dậy, đẩy ngay con gấu vừa nãy còn ôm chặt xuống giường, cười gian giảo xòe tay ngay ra về phía bà xã…
Mười lăm phút sau, tiếng kêu thảm thiết lần thứ 3 trong đêm lại từ phòng ngủ vọng ra, đương nhiên…chủ nhân vẫn là bạn yêu nghiệt.
Nhan Tiếu bật đèn bàn, chỉ thấy yêu nghiệt nằm sấp dưới giường, gục mặt xuống gối đang khóc rấm rức: “Nhan Tiếu…em dã man lắm.Anh sẽ nhớ! Thù này không trả không phải là quân tử”
Nhan Tiếu vuốt lại áo quần cho phẳng, bình thản xuống giường, bình thản nói: “Lần sau chưa chắc có cơ hội đâu, em đã nói với anh từ trước rồi, là “thịt” kho tàu. Tại sao anh không ngoạm được, liên quan gì đến em”
Nghe thấy vậym khóe miệng yêu nghiệt bèn giật giật, thấy Nhan Tiếu ung dung bước ra khỏi phòng, cuối cùng không kiềm được la lớn: “Đàn bà con gái thật đáng ghét”
Mẹ lại nhắc chuyện cũ
Cuộc chiến đêm tân hôn tạm thời kết thúc, dĩ nhiên là Nhan Tiếu khoái chí, quay về phòng ngủ đánh 1 giấc ngon lành. Hôm sau, Nhan Tiếu bị đánh thức giữa những âm thanh ồn ào, tưởng là yêu nghiệt lại nổi hứng gây chuyện, hầm hầm lao ra cửa, hóa ra là thái hậu đại nhân đang ngồi nhàn nhã trên sofa, vừa dọn dẹp các loại hành lý vừa ngâm nga hát.
Nhan Tiếu khựng lại, vén tóc mai cho gọn, hình như, có lẽ, hình như…đám hành lý đó đề là của cô. Nhan Tiếu tưởng mình vẫn chưa tỉnh ngủ: “Mẹ…mẹ làm gì vậy? Văn Dịch đâu?”
Thái hậu không thèm ngoái đầu lại, vừa tiếp tục thu dọn đồ đạc vừa nói: “Đi mua đồ ăn sáng rồi. Haizzz, thằng con rể này ngoan thật, nghe mẹ nói muốn ăn sủi cảo nóng hổi liền đi mua ngay. Thế nên tự mình chọn con rể vẫn hơn”
Nhan Tiếu không nói gì, bỏ qua câu nói có phần phong kiến của thái hậu đại nhân, tập trung vào chủ đề chính cất tiếng nói: “Nhưng vấn đề này…sáng sớm mẹ đến đây làm gì?” Lại còn mang theo túi lớn túi nhỏ của cô nữa.
Nghe thấy vậy thái hậu lườn nghuýt: “Con cái chẳng hiểu lòng mẹ gì cả. Mẹ thấy mày sớm muộn gì cũng chuyển về đây, sáng nay có thời gian nên giúp mày dọn dẹp hành lý, chuyển đến đây 1 ít trước. Sao vậy? Mày còn có ý kiến gì sao?”
Nhan Tiếu thở dài, ngồi phịch xuống sofa. Có ý kiến, dĩ nhiên là cô có ý kiến rồi! Từ tối qua cô đã bắt đầu nghĩ, người tinh ý như thái hậu, làm sao khô