Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
nhà Văn Dịch. Từ đó trở đi, căn hộ độc thân chính thức nâng cấp thành ngôi nhà dành cho đôi vợ chồng trẻ, yêu nghiệt cũng tuân theo chỉ thị của thái hậu, đưa tên Nhan Tiếu vào giấy tờ nhà và giấy tờ công ty, nhưng Nhan Tiếu vẫn cảm thấy kỳ kỳ.
Nguyên nhân kỳ kỳ…dĩ nhiên là bắt nguồn từ cuộc nói chuyện với thái hậu sáng hôm đó. Nhan Tiếu không biết yêu nghiệt đã đứng ngoài cửa bao lâu, và nghe được đến đâu, nhưng cô biết, chắc chắn trong lòng hắn có chuyện, hay nói cách khác, do hiểu lầm ý của thái hậu đại nhân mà yêu nghiệt đã biết được một số chuyện.
Chính vì thế, những kẻ chơi với nhau từ thuở thanh mai trúc mã là phiền phức nhất. Sáng hôm đó, sau khi anh chàng bảo vệ ra về, yêu nghiệt liền nói chuyện vui vẻ với thái hậu và ăn sủi cảo, nấu cơm, sau đó, 1 người nói, 1 người hùa vào, rôm rả thảo luận những chuyện sau khi Nhan Tiếu chuyển đến nhà mới.
Ăn cơm xong, Nhan Tiếu đi rửa bát, yêu nghiệt cùng nhạc mẫu thu dọn đám đồ đạc của cô, lái xe đến tứ hợp viện chở hết đám đồ đạc của Nhan Tiếu về. Cả buổi yêu nghiệt tỏ ra rất bình thường, không né tránh, cũng không nặng nề, ủ dột, càng không hỏi han gì cô. Tất cả đều bình thường, quá bình thường!
Từ năm lên 8, Nhan Tiếu đã biết, trong lòng càng có chuyện yêu nghiệt càng tỏ ra bình thản. Nhưng càng như vậy, Nhan Tiếu càng không được tự nhiên, ví dụ yêu nghiệt sẽ cố tình kể nhiều chuyện cười để phá vỡ bầu không khí ngại ngùng, hay tự nhiên lại cười lớn, hay sờ lên trán 1 cách vô thức xem mình có cau mày hay không///
Yêu nghiệt tiếp tục nhõng nhẽo:”Người ta muốn nghe giọng mình mà”
Lại vẫn là giọng run run đó, chắc đầu bên kia Nhan Tiếu đang bối rối, Văn Dịch mới lấy lại giọng bình thường nói: “Thôi được, anh muốn ăn món tủ của em, chỉ cần không cháy là được”
Mấy năm qua, lương bổng, tuổi tác, kiến thức của Nhan Tiếu đều tăng lên, chỉ có tay nghề nấu ăn là…\
Mỗi lần ngồi nhai bát cơm nửa sống nửa chín của Nhan Tiếu nấu, lại còn phải cười khúm núm khen ngon, trong lòng Văn Dịch đã khóc thầm, than thầm rốt cuộc mấy năm qua Nhan Tiếu đã sống cuộc sống độc thân như thế nào. Nhưng dĩ nhiên là yêu nghiệt không ngốc, hắn biết rõ việc đồng chí Nhan Tiếu đích thân gửi tin nhắn đến lấy lòng chắc phải có âm mưu gì đó.
Ngừng 1 lát, yêu nghiệt nói: “Có phải em đã nghĩ kỹ và muốn đến công ty anh làm không?” Thế nên mới tốt bụng như vậy, hỏi anh muốn ăn gì
Nhan Tiếu hậm hực: “Cái công ty rách đó của anh, có đưa tám kiệu đến mời em cũng không đi”
“Đúng vậy, đúng vậy! Thế thì là do tiền anh đưa để chi tiêu cho gia đình hết rồi àh?”
“Nhìn bản cô nương giống kẻ phá gia chi tử như anh không?”
“Không…không…Thế thì do em chẳng may đánh vỡ bình hoa ở góc tường rồi àh?”
“…”Nhan Tiếu ngừng 1 lát không nói gì rồi nói: “Anh về rồi sẽ biết, em đã chuẩn bị cho anh điều bất ngờ rồi”
Chỉ có nỗi sợ, không có niềm vui bất ngờ
Năm tốt nghiệp cấp 1, Tiếu Tiếu nói chắc như đinh đóng cột sẽ tặng cho yêu nghiệt 1 điều bất ngờ khi tốt nghiệp. Yêu nghiệt nhận được hộp bánh quy Tiếu Tiếu đích thân làm, sau khi bị ép ăn, yêu nghiệt đau bụng mất 1 tuần liền.
Năm lớp 8, Tiếu Tiếu nói tặng cho yêu nghiệt 1 điều bất ngờ. Ngày hôm sau, Tiếu Tiếu đã cho hắn thấy bạn gái hắn nắm tay thân mật, hôn hít cậu bạn khác, và thế là mối tình đầu đã chấm dứt bởi kết cục bắt cá hai tay bi thảm.
Năm lớp 11, Tiếu Tiếu nói sẽ tặng cho yêu nghiệt 1 điều bất ngờ vì đã sang tuổi thanh niên. Và thế là yêu nghiệt nhận được 1 cuống sách sex bọc trong giấy báo mà bạn bè bảo “mang đậm tính giáo dục”, khấp khởi đọc đến nữa đêm, đột nhiên phát hiện nhân vật nữ chính và nam chính lại đưa vào hậu môn. Không…không đúng…phải là nhân vật nam chính với nam chính.
Nói tóm lại, mỗi lần Nhan Tiếu nói sẽ tặng cho Văn Dịch “món quà bất ngờ”, Văn Dịch chỉ có nỗi sợ, không có niềm vui bất ngờ. Yêu nghiệt biết rất rõ lần này Nhan Tiếu nói muốn tặng cho hắn “niềm vui bất ngờ”, chắc chắn không phải là chuyện gì tốt đẹp. Vì thế cả buổi chiều, hắn thấp thỏm bất an, hết giờ làm mua ngay bó hoa về nhà với tâm trạng lo âu, lại thấy đại phu nhân đang nhàn nhã ngồi trên sofa coi tivi.
Thấy Văn Dịch về, Nhan Tiếu khoanh tay trước ngực, bĩu môi: “Hê, còn mua hoa nữa àh?”
Yêu nghiệt lau mồ hôi, cười hề hề đáp: “Không phải là em đã chuẩn bị niềm vui bất ngờ đó sao? Có qua phải có lại mà, điều bất ngờ đâu?”
Trên đường về, Văn Dịch cứ đoán già đoán non không biết niềm vui bất ngờ đó là gì. Tiếu Tiếu gài lựu đạn trong nhà hay thả rắn độc trên đầu giường hắn nhỉ? Hay là phát hiện ra trong máy tính của hắn có phim sex, hay là gọi điện thoại đón ông ngoại hắn đến ở cùng….
Trong lúc yêu nghiệt còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì Nhan Tiếu đã hấp háy đôi mắt gian xảo, miệng cười tươi như hoa: “Đồng chí Văn Dịch căng thẳng như vậy, niềm vui bất ngờ hả?...Dĩ nhiên là đích thân anh mở ra mới thú vị. Nó đang đợi anh sốt ruột trong phòng ngủ của anh đấy.”
Nói xong, Nhan Tiếu đưa tay ra động tác “mời”, nghe thấy 2 chữ “phòng ngủ”, sắc mặt yêu nghiệt càng trắng bệch, bước vào phòng mà tay chân mềm nhũn. Yêu ng