XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

hiệt mở của phòng ngủ, ngó trên giường tìm vật gì đó giống như hộp quà, đột nhiên mắt thấy hoa lên, 1 bóng trắng lướt qua, cả căn phòng im lặng trong 3 giây, sau đó vọng ra tiếng kêu thất thanh của yêu nghiệt: “Hả…”
Nghe thếy tiếng kêu chói tai, Nhan Tiếu mới hả hê bước đến, gỡ vật trắng đó ra khỏi người yêu nghiệt và nhìn thấy đối phương sờ lên cổ với vẻ vô cùng sợ hãi: “Máu!!... Nhan Tiếu…em dám giấu vũ khí trong phòng àh?”
Nhan Tiếu chưa kịp nói, “vũ khí” trong lòng cô đã kêu lên 1 tiếng “ngao” rất dễ sợ.
Văn Dịch định thần lại nhìn, lúc này mới phát hiện ra “vũ khí” là 1 con mèo Batư mập ú, lông trắng tinh. Con mèo béo ú, nhưng cơ thể tròn vo đó lại không thể ngăn cản được ánh mắt sắc bén, gườm gườm của nó.
Lúc này đây, đôi mắt đẹp của nó đang trợn lên nhìn yêu nghiệt, nhìn rất đáng sợ và toát lên 1 vẻ “khinh bỉ”. Nó nằm sấp trong lòng Nhan Tiếu với vẻ bất an, chuẩn bị cho cuộc tấn công thứ 2 vào bất cứ lúc nào. Yêu nghiệt chớp mắt rồi lại chớp mắt, cuối củng vỗ đầu mình gọi tên con mèo mập: “tiểu Thái”
Có 1 câu chuyện nhỏ liên quan đến con mèo Tiểu Thái này. Hồi đó, Văn Dịch và Tiếu Tiếu vừa vào cấp 3, hằng ngày đi xe đạp về nhà đều đi qua 1 công viên nhỏ. Một ngày nọ, đi đến giữa đường thì trời mưa to, hai đứa buộc phải vào công viên tránh mưa, và thế là chúng đã phát hiện ra Tiểu Thái.
Lúc đó, Tiểu Thái vừa mới thành niên, lông trên người rất bẩn, trên cổ còn có vết cào rất rõ, chân cũng tập tễnh, vừa nhìn là biết vừa đi đánh nhau, thua cuộc trở về. Lúc gặp 2 đứa, Tiểu Thái đang nằm thoi thóp dưới gốc cây, xem chừng như bị bỏ đói mấy ngày, chỉ còn da bọc xương.
Là người thuộc chòm soa Ma Kết có tình thương, dĩ nhiên là Nhan Tiếu không ngần ngại đưa Tiểu Thái đến phòng khám, sau đó nghiễm nhiên bố trí cho Tiểu Thái một cái chuồng nhỏ dưới gốc cây ngân hạnh trong tứ hợp viện, hàng ngày hàng xóm trong khu cho Tiểu Thái cơm thừa canh cặn, từ đó nó đã định cư ở tứ hợp viện.
Với tư cách là ân nhân cứu mạng, quan hệ giữa yêu nghiệt và Tiểu Thái vốn không đến nỗi, thỉnh thỏang cũng không đến nỗi, thỉnh thỏang nhìn thấy Văn Dịch, Tiểu Thái cũng làm nũng lăn tròn dưới đất, dụi dụi vào chân hắn để vòi ăn. Nhưng bi kịch xảy ra vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11
Năm đó, theo thông lệ, ba mẹ yêu nghiệt lại về nước thăm con trai và ông Văn. Ông Bruce ba Văn Dịch, rất tò mò về con mèo này, hắn rất đắc ý nên đã kể ra nguyên do Tiểu Thái sống ở đây. Ai ngờ, nghe xong ông Bruce lắc đầu rồi xì xồ với con trai 1 hồi.
Nhan Tiếu đứng bên cạnh nghe rất thấp thỏm, kéo yêu nghiệt hỏi:”ba cậu nói gì với cậu vậy? có phải con mèo bọn mình nuôi quá nặng cân, ở Mỹ bị coi là ngược đãi động vật, ông đang trách tụi mình đúng không?
“Không phải” yêu nghiệt trả lời bằng nét mặt rất quỷ quái “Ý của ba tớ là, con mèo là của công, mỗi ngày nó 1 lớn lên, nó sẽ đi ỉa đái khắp nơi và chiếm địa bàn, sẽ phá phách và cắn đồ đạc của hàng xóm, và quan trọng hơn là nó sẽ dụ dỗ đám mèo cái, đẻ ra nhiều mèo con khiến càng xuất hiện nhiều mèo hoang, phải nghĩ ra cách nào đó…”
Nghe yêu nghiệt nói 1 hồi nhưng Nhan Tiếu vẫn không hiểu, cô lườm hắn 1 cái hỏi: “Cậu vòng vo tam quốc 1 hồi như vậy rốt cuộc muốn nói gì?”
Yêu nghiệt nhìn lên trời, khóe miệng giật giật nói: “Nói như lời cổ nhân, thực ra ý ba tớ là, người đâu, hãy lôi con mèo này đi thiến ngay cho trẫm”
Nhan Tiếu: “…”
Nề chuyện thiến mèo, Nhan Tiếu không có ý kiến gì, chỉ có điều cứ nghĩ đến việc con mèo mập từ nay trở đi sẽ mất cơ hội làm người đàn ông thực th, lại phải chịu đau đớn 1 thời gian là cô thấy không nỡ lòng nào. Chính vì thế, nhiệm vụ thiến được giao cho ông Bruce và yêu nghiệt.
Từ đó trở đi, cái tên Tiểu Thái củng từ “mèo ú”. “Mèo già”, “mèo chết tiệt” chính thức đổi thành thái giám. “mèo thái giám” và cuối cùng là Tiểu Thái.
Tiểu Thái hình như cũng hiểu được sự châm chọc mà mọi người trong tứ hợp viện dành cho mình, không những mỗi lần thấy mèo cái lại vòng đường khác, mà đứng trước mặt con mèo đực nào, nó cũng không dám ngẩng đầu, lúc nào cũng khúm núm cụp đuôi lặng lẽ đi qua. Cũng chính vì thế nó căm thù yêu nghiệt và cha của hắn.
Mấy tháng sau, ông Bruce phủi mông về Mỹ. Tiểu Thái cũng dồn hết mối thù này vào Văn Dịch: tấn công bất ngờ, kêu lớn trước cửa nhà hắn, tha chuột chết để gần xe hắn để dọa hắn, …Một người và 1 mèo bất hòa với nhau n năm, mãi cho đến ngày hôm nay.
Yêu nghiệt dần dần từ ký ức trở về với thực tại, miệng há hốc nhìn vào Tiểu Thái trước mặt, nghiến răng hỏi:” Sao nó vẫn chưa chết?”
Nhan Tiếu bĩu môi: “Sao anh lại nhẫn tâm như vậy, lại rủa cho bạn cũ chết, thoe tuổi thọ trung bình của loài mèo thì nó còn sống đến 14, 15 năm nữa”
“hả?” yêu nghiệt nuốt nước miếng, đã có linh cảm chẳng lành “Tại sao nó lại ở nhà anh?”
Nhan Tiếu mím môi đính chính lại: “Nhà của chúng mình chứ. Haizzz, thời gian trước anh mới về nước nên không biết Tiểu Thái ốm phải nằm bệnh viện. Đó, giờ mới vừa mới bình phục. Em đã chuyển này, trong khu tứ hợp viện không còn ai chăm sóc cho nó, nó cũng được em nuôi quen rồi, em đưa nó đế