XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

ng thể nhận ra điều bất thường giữa cô và Văn Dịch. Nhưng biết bọn họ kết hôn giả, thái hậu không những không ngăn cản mà còn giúp yêu nghiệt kéo cả ông Văn để hùa vào. Rốt cuộc thái hậu có ý đồ gì?
Theo nhữnggì cô biết về thái hậu, từ trước đế nay bà tàn bạo gấp ngàn lần yêu nghiệt, nếu bà nói “mang hành lý đến”, thì chắc chắn căn hộ độc thân của mình đã bị đe dọa nghiêm trọng. Nhan Tiếu chống tay lên trán chán nản đáp: “Vâng, mẹ có thể nói cho con biết, mẹ đã xử lý ngôi nhà của con thuê như thế nào không?”
Nghe thấy câu này, thái hậu như sực nhớ ra điều gì nên mắt sáng lên nói lớn: “Hê, con gái, con không biết gì àh? Dạo này mẹ may thật đấy, con vừa đăng ký xong thì có 1 đôi vợ chồng tỉnh lẻ mà mẹ quen biết muốn chuyển nhà. Chậc chậc, tình cảnh đó, nhìn chẳng khác gì mẹ với ba con khi mới chuyển đến thành phố B năm xưa, mẹ vừa nói với họ có phòng để không, họ không nói câu thứ 2 mà…”
“Không nói câu thứ 2 mà đưa tiền thuê ngay cho mẹ!” Nhan Tiếu ngồi ủ rũ trên sofa, tinh thần vô cùng uể oải, giờ đã chặn hết đường thoát của cô, cô buộc phải chuyển đến nhà yêu nghiệt ở.
Thây Nhan Tiếu thở dài thườn thượt, thái hậu bĩu môi nhưng cố nuốt những lời giáo huấn vào trong bụng, ngồi bên cạnh Nhan Tiếu và chuyển sang thái độ nghiêm túc, hiếm khi tỏ ra dịu dàng như vậy: “Tiếu Tiếu, mẹ biết con đang nghĩ gì. Mẹ cũng đã từng có 1 thời trẻ trung, những cái gọi là tình yêu đó mẹ cũng từng trải qua. Tuy nhiên, con đã từng bỏ đứa con vì nó, lại đợi nó bao năm như vậy, nó có thèm để mắt đến con không?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu cảm thấy có điều gì đó bất thường, cô ngồi thẳng lên hỏi với vẻ kinh ngạc: “Ai? Con bỏ con vì ai?”
Vừa dứt lời, thái hậu đã ngắt lời Nhan Tiếu:”Đừng tưởng mẹ ngốc, năm xưa khi con đi thực tập, anh chàng Ninh Khiêm Nhã đó bận rộn trước sau, giúp con liên hệ bạn học là bác sĩ, sau đó còn đổi phòng bệnh tốt nhất, con tưởng mẹ tin vào cái con nói chuyện tình một đêm à?”
Nhan Tiếu trợn mắt há miệng, đến giờ mới biết thái hậu hiểu lầm Ninh Khiêm Nhã bao nhiêu năm đang mở miệng định giải thích thì thái hậu tiếp: “Haizz, thực ra mẹ không muốn nhắc đến chuyện này nữa. Một là sợ con buồn, hai là mẹ cũng buồn. nhưng rõ ràng mẹ nhìn thấy thằng đó ngồi trước giường bệnh của con, tay giật tóc, vẻ mặt rất hối hận. Đến tận bây giờ, hai đứa có đi đến đâu đâu, năm nào nó cũng đến thăm ba mẹ, vừa tặng quà, vừa mừng tuổi, dù có đi công tác nước ngoài cũng gọi điện hỏi thăm, mày tưởng mẹ và ba mày mù àh?”
“Không phải…” Nhan Tiếu muốn giải thích nhưngkhông biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói với thái hậu như thế nào? Nói thực ra, từ đầu đến cuối, anh Khiêm Nhã chưa bao giờ thích cô, sự chăm sóc và quan tâm trong mấy năm qua cũng chỉ vì cảm thấy áy náy, cảm thấy lời từ chối của mình năm xưa không phù hợp, khiến cô mất đi cái quý nhất của đời con gái.
Nhắc đến chuyện cũ, thái hậu dường như cũng có phần bị tổn thương, nhưng rồi bà lại vỗ tay con gái cười nói:”Đồ ngốc, mẹ biết con vẫn còn chưa hoàn toàn ưng Văn Dịch, nhưng mẹ đã nói rất nhiều lần rồi, kết hôn không phải chỉ có tình yêu là đủ, sống với nhau, mẹ thấy con và Văn Dịch rất hợp. Hơn nữa, con cũng không còn nhỏ nữa, con định đợi Ninh Khiêm nhã đến bao giờ hả?”
Nhan Tiếu thường xuyên cãi nhau với mẹ, hiếm khi nào thấy thái hậu mệt mỏi như thế này. Lúc này, nhìn đám tóc mai bạc của bà, tự nhiên Nhan Tiếu cảm thấy buồn, sống mũi cay cay, cô nén giọng nói “mẹ”, bất giác nước mắt lăn dài xuống gò má.
Đúng là thái hậu đã quá mệt mỏi. Văn Dịch nói đúng, mình thật sực ngốc, ngoài việc chỉ biết học hành, kể được vài câu chuyện lịch sử, còn lại thực là vô tích sự. Hồi mới đi làm, thái hậu giúp cô tạo dựng các mối quan hệ, vừa mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm, vừa nhét tiền bảo cô tặng món quà nhỏ cho lãnh đạo để lấy lòng họ. Mấy năm đi làm, thái hậu vẫn phải bỏ tiền ra bù trừ cho cô, vừa phải mua nhà lại vừa phải tiết kiệm, cuối cùng, chuyện chồng con bà vẫn phải lo toan, giới thiệu, làm mối hết đám này đến đám khác. Mặc dù hàng tuần cô đều chăm chỉ đi hẹn hò, nhưng trong lòng lại chưa ưng đám nào. Lúc nào cũng cố tình gây chuyện để đối phương sợ bỏ chạy.
Thấy Nhan Tiếu buồn, thái hậu trợn mắt nói:”Cái con này, thật vô tích sự. Mẹ mới nói hai câu là đã khóc…”Bà đang định đưa tay lau nước mắt cho Nhan Tiếu thì đã nghe thấy bên ngoài có tiếng vọng vào: “Ấy, anh Văn đứng ngoài cửa làm gì vậy?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu và thái hậu cũng ngỏanh đầu ra xem thì thấy Văn Dịch đang xách sủi cảo đứng ngoài cửa, nhìn rất luống cuống. Thấy họ ngỏanh đầu ra, hắn liền nhìn về phía nhân viên bảo vệ cười cười với vẻ ngượng ngùng: “Có chuyện gì vậy?”
“Không sao, tần dưới họ nói mình ồn ào quá, đề nghị anh…”
Tâm trạng Nhan Tiếu đang rối bời, cô vội lau nước mắt rồi quay về phòng thay quần áo, trong lúc đóng cửa lại, cô thở hắt ra 1 hơi rất mạnh…Rốt cuộc…tình hình này hỗn loạn như thế nào nhỉ






Trước sức mạnh quyền uy của thái hậu, Nhan Tiếu cũng thấy bất lực, cuối cùng vẫn phải chuyển về