Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1326 lượt.
Quay lại từ đầu
“Em từng bị sẩy thai 1 lần…” Vừa nói ra câu này, bầu không khí trở nên căng thẳng và khó xử.
Không ai nói gì, căn phòng yên tĩnh đến nỗi cả hai đều có thể nghe được tiếng thở của nhau, chỉ có Tiểu Thái đang len lỏi dưới gầm bàn tìm đồ ăn, móng vuốt cào xuống sàn nhà phát ra những tiếng kêu nhức tai.
Yêu nghiệt ngần ngừ 1 hồi, cuối cùng cau mày ngồi xuống cạnh Nhan Tiếu, nắm cổ tay cô lẩm bẩm: “Tiếu Tiếu…”
Nhan Tiếu nhếch mép cười bình thản: “ Không phải bây giờ trên mạng người ta đều nói đàn ông nới lỏng điều kiện với vợ, không mong có được đêm đầu tiên, chỉ mong được có bào thai lần đầu tiên. Em vừa không có đêm đầu tiên, vừa không có bào thai đầu tiên. Anh còn mong chờ gì ở em nữa hả?”
Yêu nghiệt cười ranh mãnh: “Đằng nào trước mặt em anh cũng không biết xấu hổ, trơ trẽn quen rồi, có vấn đề gì đâu bà xã”
Nghe thấy lời xưng hô lạ mà quen thuộc, Nhan Tiếu hơi sững người, trong lúc đang ngẩng đầu thì yêu nghiệt đã cởi phắt quần áo, vật đổ Nhan Tiếu.
“Anh…” Nhan Tiếu đỏ bừng má, đang định nghiêm giọng nói thì đã không còn kịp nữa, bởi kẻ nọ đã cười giả lả mà xông đến, tay chân quờ quạng. Nhan Tiếu túm chặt bản tay đang định thò vào túi váy mình của Văn Dịch mắng: “Anh là đồ lưu manh”
Yêu nghiệt chớp mắt, vẫn tỏ vẻ dù chết vẫn không hối cải, nụ hôn dần dần dịch lên phía cổ Nhan Tiếu, sau khi để lại vô số dấu vết tội lỗi mới hừ hừ nói: “Em là vợ anh, anh giở trò lưu manh cũng đúng thôi” Nói rồi yêu nghiệt mổ nhẹ vào khóe mắt của Nhan Tiếu nói: “Nhan Tiếu, em còn do dự gì nữa? Bọn mình kết hôn rồi, anh không bao giờ rời xa em nữa đâu”
Một đêm phong lưu
Kết quả của 1 đêm phong lưu là ngày hôm sau khi Nhan Tiếu tỉnh giấc, chỉ thấy người đau rã rời, còn kẻ nọ thì nằm bên cạnh với vẻ mặt rất thỏa mãn, nét mặt rạng ngời hạnh phúc sau khi ăn vụng thành công. Nhan Tiếu tức lắm, đúng là hơi men làm người ta mất tỉnh táo. Nếu là lúc bthường, yêu nghiệt dụ dỗ đến đâu, cô cũng không thể…
Nghĩ đến chuyện đêm qua, Nhan Tiếu lại đỏ bừng mặt, trước lời mời nhiệt tình của yêu nghiệt, cô gần như bị gãy lưng. Còn về chuyện hai người rốt cuộc từ sofa về phòng ngủ như thế nào, cô đã từ chối rồi lại hưởng ứng như thế nào, cô không muốn nhớ lại nữa.
Càng nghĩ Nhan Tiếu càng tức, rõ ràng tối qua cô đã tỏ rõ thái độ nghiêm túc để nói chuyện về đứa con với yêu nghiệt, tại sao đến cuối cùng… Nhan Tiếu đang giằn vặt mình thì điện thoại yêu nghiệt đổ chuông. Văn Dịch làu bàu câu gì đó rồi lại ngồi dậy nghe máy. Nhan Tiếu nghe thấy đầu dây bên kia í éo không biết nói gì đó, nhưng hình dung những cụm từ như “đến muộn” “Vẫn chưa thèm dậy” vẫn lọt vào tai Nhan Tiếu.
Giọng nói cáu kỉnh này, nếu Nhan Tiếu đoán không lầm thì đây có lẽ là cô thư ký Ớt Nhỏ mà Văn Dịch mới tuyển. Nhan Tiếu có gặp cô bé 1,2 lần, tuổi còn trẻ, nhìn cũng xinh xắn nhưng tính tình lại nóng như lửa, gặp chuyện gì cũng không quan tâm đến việc yêu nghiệt có phải là sếp hay không mà gầm lên. Nhan Tiếu nghe rất …khoái chí!
Rõ ràng là cô bé gọi điện đến hỏi thăm ông sếp đến muộn. Đợi cô thứ ký chửi xong, Nhan Tiếu mới nghe thấy Văn Dịch đủng đỉnh gọi: “Vội cái gì? Hợp đồng chiều mới ký cơ. Bà xã ơi, mấy giờ rồi em?”
Vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu cảm thấy như mình nghẹt thở. Yêu nghiệt có tình làm như vậy, chắc chắn cố tình làm như vậy! Chắc chắn là Ớt Nhỏ biết yêu nghiệt vẫn chưa dậy, hiện giờ hắn lại hỏi buâng quơ mấy giờ rồi, khác gì tuyên bố đêm qua cô ngủ với hắn? Nghĩ đến đây, mặt Nhan Tiếu đỏ bừng, hậm hực quay đầu: “Không biết!”
Yêu nghiệt ngồi sau, cười thầm 2 tiếng, quay sang đối phó với Ớt Nhỏ. Sau 1 hồi vệ sinh cá nhân, hắn mới quay lại giường, đứng sau ôm chặt Nhan Tiếu dỗ dành: “Bà xã àh, hôm nay anh có 1 hợp đồng rất quan trọng phải ký nên không ở nhà lâu với em được. Em ngoan nhé, tối anh sẽ về sớm nấu cơm cho em.” Nói xong hắn đi làm.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại mình Nhan Tiếu, cô cảm thấy trong lòng có 1 cảm giác gì rất lạ, cũng không biết là cảm giác gì, lăn lộn trên giường 1 hồi lâu mới sực nhớ ra hôm nay mình phải đi làm, đành phải gọi điện thoại cho chị Hoa xin nghỉ, nói mình uống ít rượu hình như bị cảm lạnh, người rất khó chịu, hình như không dậy được.
Chị Hoa cũng không hỏi gì thêm, còn Nhan Tiếu thậm thụt như người làm việc gì đó sai trái, cúp máy trước. Lại nằm trên giường 1 lúc lâu nữa, mãi cho đến khi Tiểu Thái kêu la lên vì đói bắt Nhan Tiếu dậy, cô mới hạ quyết tạm gọi 1 số khác. Sau khi chuông đổ 3 hồi, đầu bên kia vội vàng nhấc máy, giọng cười cười: “Tiếu Tiếu, chị đang đợi cú điện thoại này của em”
Lúc Nhan Tiếu đến quán cà phê, Trình Mỹ Giai đã đã yên ở vị trí cũ, uể oải thưởng thức café đen.
Đúng như những gì Mỹ Giai đã nói qua điện thoại, cô đã đợi cú điện thoại này của Nhan Tiếu đã từ lâu lắm rồi. thấy sắp được vạch tội của yêu nghiệt, đôi mắt của Trình Mỹ Giai sáng lấp lánh, rạng ngời, nét mặt không giấu được vẻ vui mừng trước cơn hoạn nạn của người khác. Đợi Nhan Tiếu gọi đồ uống xong, Trình Mỹ Giai mới cười hỏi: “Lại thay đổi ý định àh? Tr