pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

à sao?”
“Chắc là từ lâu cậu ta đã mơ ước vào đội bóng. Khi các cậu tuyển người, tớ cũng thấy cậu ta lảng vãng gần đó mãi, chính vì thế…chắc chắn là do sợ bị bọn cậu cười. Lần này tớ cho cậu ta cơ hội danh chính ngôn thuận tham gia, mặc dù xét về tính chất hơi xấu, nhưng có sư phụ như cậu dạy dỗ, cậu ta sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Kể cả có thất bại đi nữa, cuối cùng cũng có thể nói với mình rằng, không sao cả, chẳng qua chỉ giúp người ta đánh cược mà thôi”
“Thế giờ phải làm thế nào? Tớ biết phải ăn nói với đội trưởng thế nào đây?”
Nhan Tiếu hơi run run, không biết phải làm thế nào thì Hạ Hà Tịch lại nói tiếp: “Tiếu Tiếu, em có nhớ lúc chia tay, em đã nói cái gì với anh không?”
Nhan Tiếu:”…”
Lúc Hạ Hà Tịch chuẩn bị tốt nghiệp, Nhan Tiếu đến tiễn với tư cách của 1 người bạn, còn trẻ nên người ta không biết thế nào là buồn, nhưng lúc chia tay vẫn cảm thấy có gì đó xao xuyến. Lúc đó Hạ Hà Tịch lên tiếng hỏi Nhan Tiếu một câu bất ngờ: “Cậu thích Văn Dịch ở điểm gì?”
Nhan Tiếu giật mình, tin đập thình thịch, hai má đỏ bừng: “Cậu đừng nghe người trong đội bóng nói linh tinh, tớ thích người khác, không phải yêu nghiệt”
“Thế…cậu ấy là người như thế nào?”
“Ờ…” Nhan Tiếu ngần ngừ, hình dung ra hình ảnh bạch mã hòang tử trong lòng mình. “Vừa cao, vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, quan tâm, và điều quan trọng là chỉ cần nhìn ánh mắt của tớ là anh ấu biết tớ muốn gì”
“Thế…một ngày nào đó, tớ cũng biến thành người như thế, cậu có để ý đến tớ không?”
Nhan Tiếu tưởng Kính Nhỏ đang đùa, hoặc có thể tự ti về chiều cao của cậu ta nên nói: “Yên tâm đi, con trai có nhiều người lên cấp 3 mới phát triển chiều cao. Dạng biến thái như yêu nghiệt lên cấp 3 sẽ chẳng cao thêm nữa cm nào đâu, sau này sẽ có rất nhiều cô gái thích cậu”
“Nếu có gặp lại, tớ sẽ ôm cậu bằng vòng tay nồng nhiệt nhất”

Có thể do lúc đó trời đẹp quá, hoặc có thể do ánh mắt của Kính Nhỏ quá chân thành, hoặc cũng có thể giai đoạn đó Nhan Tiếu đọc quá nhiều tiểu thuyết tình cảm nên không để ý và đưa ra lời hứa tuyệt đẹp này. Kể cả sau khi chuyện đã xảy ra, sau vô số lần nhớ lại, Nhan Tiếu chỉ muốn tát cho mình 2 cái, nhưng cô đành phải an ủi mình rằng, yên tâm, biển người mênh mông, không thể nào gặp lại kính nhỏ được, kể cả có gặp lại, cũng chưa chắc còn nhận ra nhau.
Nhưng cảnh tượng lúc này…
Nhan Tiếu quay đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch như 1 cái máy, chỉ sợ ngay sau đây anh sẽ yêu cầu cô “ôm anh bằng vòng tay nồng nhiệt nhất”, đang thấp thỏm chưa biết phải làm gì thì thấy Hạ Hà Tịch cười cười nói: “Từ trước đến nay anh không bao giờ thích những cái không phải tự nguyện. Hôm nay anh muốn đưa em đến đây là muốn chính thức nói với em rẳng anh đã thích em từ rất lâu, rất lâu rồi.”
Vừa nói dứt lời, trong lúc Nhan Tiếu chưa biết phải tỏ thái độ như thế nào thì nghe thấy trên đỉnh đầu có tiếng cười rất kinh dị: “Hê, đúng là chàng có tình và thiếp có ý nhỉ?”
Nghe thấy vậy cả hai đều sững người, Nhan Tiếu liền ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy kẻ nọ nằm trên cây, nét mặt hầm hầm, lộ rõ vẻ ghen tuông vì “bắt gặp quả tang”. Nhan Tiếu ôm trán, lần đầu tiên thấy hận mình: Thật là hối hận! Hối hận! Tại sao lúc lên taxi lại nhắn tin cho yêu nghiệt, lộ tung tích của mình
Lên cây nghe trộm
Văn Dịch từ trên cây nhảy xuống, hết nhìn Nhan Tiếu đến nhìn Hạ Hà Tịch, miệng chỉ “hứ hứ” mà không nói gì.
Sau khi nhận được điện thoại của đại phu nhân, yêu nghiệt vội khoác màn đêm đi ra khỏi nhà, lái xe đi đón vợ. Ai ngờ vừa cho xe nổ máy thì nhận được tin nhắn của Nhan Tiếu bảo hắn đến sân bóng của trường. Mặc dù yêu nghiệt không hiểu Nhan Tiếu có ý đồ gì nhưng vẫn ngoan ngõan đến nơi như đã hẹn.
Vì quãng đường đi ngắn hơn quãng đường của Hạ Hà Tịch và Nhan Tiếu nên yêu nghiệt đã có mặt ở trường trước, đang định gọi điện thoại cho Nhan Tiếu thì thấy hai người chậm rãi từ cửa phụ bước vào. Một cao một thấp, không phải chính là vợ hắn và…Yêu nghiệt chần chừ nữa giây, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh của Kính Nhỏ, kết hợp với “vị giám đốc kỳ quặc” mà gần đây Nhan Tiếu hay nhắc đến, càng nghĩ càng thấy bất thường, nhưng để không bứt dây động rừng, yêu nghiệt đã trèo tót lên cây.
Nghe một hồi, yêu nghiệt thấy may vì mình đã trèo lên cây nghe trộm! Anh chàng lọt vào đội bóng năm xưa dám tỏ tình với vợ hắn? Lại còn cái gì “đã thích lâu rồi”! Nghe có kinh tởm không? Làm sao Kính Nhỏ thích Nhan Tiếu bằng hắn được? Làm sao yêu sâu sắc bằng hắn được?
Ngoài ra điều bực nhất là, nghe thấy lời tỏ tình của đối phương, Tiếu Tiếu không từ chối ngay mà thẹn thùng nhắc đến lời thề chia tay lúc đó! Giỏi lắm! Quả thật giỏi lắm! Mười năm trước Nhan Tiếu đã giấu mình đi tiễn kính nhỏ, thế thì phải chăng hôm nay “cuộc hẹn hò mười năm” mà hai người đã hẹn nhau từ trước?
Nghĩ đến đây, yêu nghiệt không kiềm chế được nữa (em cũng không kiềm chế được nữa, yêu nghiệt khùng quá đi) nên mới lên tiếng và trèo xuống.
Yêu nghiệt khoanh tay trước ngực nhìn “đôi gian phu dâm phụ”, ánh mắt đầy thù hằn rồi tiếp tục “hứ hứ” trong miệng đầy vẻ chua ngoa.
Bên này t