Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1461 lượt.

giải thích: “Tiếu Tiếu, em chớ có nghe Tiên Tiên nói linh tinh, có trời chứng giám đây là thuốc bổ bình thường thôi. Em không biết cái mồm của Tiên Tiên đâu, cô ta thích chơi khăm thôi, cậu ta ghen tị với bọn mình, muốn chia rẽ bọn mình”
“Vậy hả?” Nhan Tiếu nheo mắt: “Anh bảo Tiên Tiên muốn chia rẽ quan hệ bọn mình? Vậy tại sao cậu ta lại biết quan hệ của bọn mình là gì? Ai nói ra ấy nhỉ?”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch càng cau mày. Một là, hắn đang tự hỏi không biết Nhan Tiếu biết được bao nhiêu phần sự thật. Hai là, đang ngần ngừ không biết dùng lời lẽ nào để đối phó, tuyệt đối không được khảo mà xưng.
Nhan Tiếu nhếch mép, ra dáng nữ vương: “Anh nói đi chứ”
Yêu nghiệt nghiến răng: “Được, anh thừa nhận…Vừa về nước là anh liên lạc với Tiên Tiên, chủ yếu là hỏi han tình hình của em…”. Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu không kiềm được nín thở, tay nắm chặt thành đấm. Cuối cùng…con sói yêu nghiệt đã lòi ra cái đuôi rồi ư? Cuối cùng đã chịu nói ra sự thật rồi ư? Sự thật có giống như những gì mình đoán không. Một năm trước hắn đã biết việc mình sẩy thai qua máy tính, sau đó âm thầm theo dõi mình…
Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu nhìn yêu nghiệt chằm chằm, yêu nghiệt cũng nhìn Nhan Tiếu chằm chằm, bầu không khí, thái độ đều đã chín muồi, chỉ còn đợi nhân vật chính mở miệng nữa thôi. Và thế là Nhan Tiếu nghe thấy yêu nghiệt nói: “Nhưng có trời làm chứng, gói thuốc đó chỉ là thuốc bổ bình thường thôi, anh mua để tẩm bổ cho ông ngoại”
Nhan Tiếu:”…”
Việc sắp thành lại hỏng, quả nhiên yêu nghiệt không hề dễ đối phó, không dễ gì nói ra những chuyện năm xưa dễ dàng như vậy đâu. Nhan Tiếu thở dài, không biết là nản chí hay phẫn nộ, tay chống nạnh nhìn yêu nghiệt nhảy tưng tưng trước mặt mình đánh trống lảng: “Vì tháng nào anh cũng đi lấy thuốc cho ông ngoại nên hôm đó anh mừng quá, kể cho Tiên Tiên nghe chuyện của bọn mình kết hôn. Hêhê, ừ mà anh biết chắc chắn em cũng sẽ không trách anh đâu, đúng không? Bà xã, em nhìn đây này, quan hệ của bọn mình mới tốt lên, em chớ có nghe Tiên Tiên nói linh tinh đấy. Không tin em có thể mang gói thuốc này đến chỗ khác để kiểm tra, làm sao anh có thể mua thuốc an thai được, trừ phi em…hêhê”
“Thôi thôi, không nói những chuyện này nữa. Tiếu Tiếu, mau vào ăn cơm đi em. Em xem em quan tâm anh thế cơ mà, lại còn hầm canh cho anh ăn. Mà canh gì thế em?”
Yêu nghiệt nổ 1 tràng dài, Nhan Tiếu nghe mấy câu cuối, tâm trạng mới đỡ đi được phần nào. Cô nhìn thẳng vào Văn Dịch, gằn từng chữ 1: “Canh – Rồng – Hầm”
Dĩ nhiên canh rồng hầm không phải là canh thịt rồng, mà là thịt rắn. Từ nhỏ đến lớn, con mà yêu nghiệt sợ nhất, ghê tởm nhất là con rắn. Nhan Tiếu còn nhớ trước đây hai đứa vừa ăn cơm vừa xem chương trình thế giới động vật, đ6ọt nhiên trên màn hình hiện lên hình ảnh đàn rắn quấn nhau trong hang. Thế là yêu nghiệt chạy vội vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Lúc này đây, Nhan Tiếu bình thản nhìn yêu nghiệt, quả nhiên thấy sắc mặt hắn từ xanh chuyển sang trắng bệch, từ trắng bệch lại chuyển sang đen sì. Cuối cùng hắn liền lao thẳng vào nhà vệ sinh nôn lấy nôn để. Nhan Tiếu đứng yên tại chỗ, cười gằn. Văn Dịch àh Văn Dịch, đây gọi là ăn miếng trả miếng.
Mặc dù là anh không chịu thừa nhận là biết chuyện em sẩy thai từ lâu, không chịu thừa nhận sự thật anh sắc thuốc bổ, nhưng em không thể quên “đại ân đại đức” của anh. Hóa ra, buổi trưa lúc đi ăn với Diêu Tiên Tiên, Tiếu Tiếu không kiềm được than thở dạo này ngày càng béo, làm thế nào cũng không giảm được. Nghe thấy vậy, Tiên Tiên càng cười ranh mãnh nói: “Ăn nhiều thịt hầm như vậy, giảm được mới là lạ”
Nhan Tiếu thấy lạ, tra hỏi tới cùng, Tiên Tiên mới nói ra sự thật.
Tiên Tiên nói: “Cậu cố gắng nhớ lại xem, có phải gần đây nhà cậu có hầm thịt 3 lần, 3 bữa thịt đều rất thơm, rất mềm, rất trơn, nhưng ông xã cậu chỉ quan tâm gắp thịt, múc canh cho cậu, còn mình thì lại không ăn miếng nào không?”
Nhan Tiếu ngửa mặt lên nhìn trần nhà nhớ lại: “Hình như…là có” Công nhận loại thịt đó vừa mềm vừa ngon, người từ trước đến nay ăn không thấy ngon như Nhan Tiếu cũng không kiềm được, ăn thêm khá nhiều.
Tiên Tiên nhún vai: “Vấn đề chính là nằm ở đây. Haizzz, tội nghiệp kẻ nọ, ăn cả thịt người mà không hề hay biết”
Câu nói đó khiến Nhan Tiếu sững sờ, mắt trợn ngược hỏi: “Cậu…ý cậu là….đám thịt đó…”
Tiên Tiên nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ: “ Đừng có mà giả vờ kinh tởm như vậy, không phải Văn Dịch nói cậu rất thích ăn đó sao? Báo hại tớ phải qua bao mối quan hệ mới có được mớ nhau thai đó…”
Hai chữ “nhau thai”vừa mới thốt ra khỏi miệng tiên Tiên, Nhan Tiếu liền…nôn sạch sành sanh mọi thứ ăn trong bữa trưa và bữa tối hôm qua. Giờ đây, thấy yêu nghiệt đứng trong toilet nôn khan, Nhan Tiếu mới thấy đỡ buồn nôn (Trời ơi hai vợ chồng này, xứng đôi, xứng đôi)
Đây không phải là vợ chồng hoạn nạn có nhau mà yêu nghiệt vẫn nói đó sao. Yêu nghiệt, hãy đợi đấy, chắc chắn em sẽ không tha cho anh đâu! Nhan Tiếu đang hùng dũng nắm chặt tay tuyên thệ thì chuông cửa vang lên. Nhan Tiếu ngoái đầu nhìn lại, 8 giờ, giờ này còn ai đến nhà mình n