Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.

ữa nhỉ?






Yêu nghiệt đang mặt xanh nanh vàng nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh thì chuông cửa réo vang. Nhan Tiếu ra mở cửa, vừa nhìn thấy khách đã sững người. Lùi lại 2 bước, Nhan Tiếu mới phát ra 2 tiếng ú ớ. Người phụ nữ đứng ngoài cửa bỏ chiếc kính râm Prada xuống, đi giày cao gót vào nhà.
“Con bé này sao vậy? Nữa năm không gặp quên mất ta rồi àh?”
Nghe giọng người phụ nữ, Nhan Tiếu líu lưỡi: “Cô, cô ạh…” Chưa nói ra được câu tiếo theo “cô đến đây bằng cách nào” thì đầu Nhan Tiếu bị cốc 1 cái không nhẹ không nặng. Người phụ nữ cười trợn mắt nói:” Con bé này? Gọi ta là gì? Còn gọi là cô nữa àh?”
Bà vừa nói vừa bước vào phòng khách, vừa đặt túi xách xuống liền nói: “Con và Văn Dịch bảo đi đăng ký là đi đăng ký, không báo qua mẹ 1 tiếng, mẹ còn chưa tìm hai đứa mày tính sổ đấy! Thử gọi 1 tiếng cô nữa xem nào”
Nhìn thấy mẹ Văn Dịch, mà không, bây giờ phải gọi là mẹ chồng mới đúng. Thấ mẹ chồng nhìn mình từ đầu tới chân bằng ánh mắt trìu mến, cô mới ngại ngùng gọi: “Mẹ”
Mẹ Văn Dịch nhún vai: “Surprise”
Thấy vậy yêu nghiệt lại nhìn sau lưng mẹ không thấy có vali, không có túi du lịch, chỉ có túi xách tay nhỏ và dài, chắc là cho điện thoại, hộ chiếu vào rồi thì cũng chẳng còn chỗ nhiều nữa, giờ lại là buổi tối, mẹ đến đột xuất, đúng là…hơi bất thường.
Văn Dịch ngừng 1 lát rồi hỏi: “Thế ngoài surprise, mẹ còn định làm gì nữa? Mà ông ngoại có biết mẹ về không?”
Mẹ yêu nghiệt hơi sầm mặt xuống nói nhỏ: “Tạm thời chưa được nói cho ông ngoại biết là mẹ về, mẹ ở tạm chỗ hai đứa mấy ngày”
“Gì cơ ạh?”
“Gì cơ ạh?”
Mẹ Văn Dịch vừa nói dứt lời thì cả Văn Dịch và Nhan Tiếu đều hỏi rất sửng sốt. ở mấy ngày đồng nghĩa với việc sống chung với nhau, sống chung với nhau đồng nghĩa với mọi thói quen sinh hoạt hàng ngày của hai vợ chồng sẽ bị đảo lộn hoàn toàn, thói quen sinh hoạt bị đảo lộn đồng nghĩa với việc…
Thấy phản ứng của hai đứa như vậy, mẹ Văn Dịch cũng giật nảy mình, trợn tròn mắt nói: “Hai đứa không cần phải sửng sốt như vậy chứ. Mẹ về nước cũng chỉ ở nhà chúng mày mấy ngày, quấy rầy thế giới của hai đứa mấy ngày mà cũng không welcome như vậy hau sao?”
“Không! Không ạ!” Nhan Tiếu vội vàng xua tay: “Chỉ là bất ngờ quá thôi ạh…Hêhê” Thực ra ý Nhan Tiếu muốn nói là mẹ đến rồi thì ngủ ở đâu? Căn hộ này của yêu nghiệt cũng chỉ khỏang 100 mét vuông, ngoài phòng làm việc cũng chỉ có 2 phòng ngủ.
Phòng ngủ lớn để Văn Dịch ở, phòng ngủ nhỏ bị Nhan Tiếu chiếm, nhưng bây giờ mẹ chồng đến… Nhan Tiếu và Văn Dịch đều hiểu, sống dưới 1 mái nhà, nếu không muốn để mẹ Văn Dịch hiểu ra thì chỉ còn có 1 khả năng – hai đứa ở chung 1 phòng, nhường phòng ngủ còn lại cho mẹ Văn Dịch.
Nghĩ đến đây, nét mặt hai đứa hoàn toàn trái ngược nhau. Nhan Tiếu thì chỉ muốn ngăn lại, còn yêu nghiệt thì hùa vào: “Welcome mẹ thôi! Mẹ không biết con nhớ mẹ thế nào đâu! Mẹ thích ở đây bao lâu cũng được, thỉnh thỏang con và Nhan Tiếu có đấu khẩu với nhau, có mẹ, con thật vui quá. Đây thực sự là 1 bất ngờ thực lớn, mami, con yêu mami chết đi được!
Yêu nghiệt vừa nói vừa thơm lên má mẹ 1 cái với vẻ hết sức hãnh diện. Mẹ Văn Dịch cười tươi như hoa. Nhan Tiếu chưa kịp nói “không” thì yêu nghiệt đã khoác tay mẹ đi vào phòng Nhan Tiếu.
“Mẹ về đúng dịp quá, sắp dịp Tết Đoan Ngọ rồi, lâu lắm rồi mẹ không ăn Tết Đoan Ngọ ở nhà đúng không? Mẹ không biết Tết Đoan Ngọ bây giờ vui thế nào đâu, năm ngoái con và ông gói bánh chưng…”
“Thật hả? Có phải bánh nhân đậu đỏ mà hồi nhỏ con thích ăn nhất không?”
“Vâng, còn có cả bánh chưng nhân thịt. À, tối đến hai ông cháu còn đi thả đèn ven sông. Trong khu nhà mình có rất nhiều trẻ con đến nhờ ông viết những lời may mắn lên đèn, bọn chúng bảo ông viết chữ bằng bút lông là đẹp nhất”
….
Hai mẹ con 1 người tung 1 người hứng đi vào trong, Nhan Tiếu bất lực đứng sau cào tường. Nhưng vẫn không ngăn được yêu nghiệt mở phòng ngủ nhỏ. Văn Dịch cố tình nhìn Nhan Tiếu đứng sau, nói với giọng khiêu khích: “Mẹ ở phòng này được không?”
“Ok, nhưng mẹ nhớ năm ngoái đến đây, phòng này không phải như thế này”
“Đúng vậy” Văn Dịch thuốc dạng nói dối có nghề, không cần phải giở bản thảo, cười thủng thẳng đáp: “Trước khi kết hôn, con và Nhan Tiếu đã trang trí phòng này thành phòng con gái. Bọn con đã giao hẹn, khi cãi nhau, không ai được bỏ nhà đi để đối phương phải lo. Nếu thực sự cãi nhau quá đà, cô ấy sẽ ở phòng này, con sẽ ở phòng ngủ lớn.”
Nghe thấy vậy, mẹ Văn Dịch liền bật cười: “Con trai mẹ thông minh thật!”
Yêu nghiệt dương dương tự đắc nhìn Nhan Tiếu hậm hực phía sau, ôm chặc mẹ hôn 1 cái nữa: “Còn có cái thông minh hơn nữa chứ mẹ. Con biết chắc là mẹ đi vội nên không mang theo quần áo ngủ, con và Tiếu Tiếu sẽ ra ngoài mua cho mẹ ít đồ dùng cá nhân. Mẹ đợi 1 lát nhé!”
---------Mẹ chồng giá lâm------------
Trong cửa hàng, Nhan Tiếu lẽo đẽo đi mua quần áo ngủ cho mẹ yêu nghiệt, còn nét mặt yêu nghiệt thì khác hẳn với cô, phấn chấn, khoái chí…
Nhan Tiếu chậm rãi lê bước đến trước mặt yêu ngh