Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.
g nhân đạo được chút nào hay sao. Ngao! Ta cào chết ngươi, cáo chết ngươi, ta ghen ghét đấy!
“Ái ái! Tiểu Thái, con mèo chết tiệc này!” Yêu nghiệt bị tấn công, vừa quay đầu như chong chóng, vừa đưa tay tìm cách lôi Tiểu Thái xuống. Trong lúc người và mèo đánh nhau, yêu nghiệt loạng chọang…
Trong góc, lọ hoa mà Nhan Tiếu thích nhất đã bị vỡ.
Ngay lập tức, cả người và mèo đều sững sờ. Dường như Tiểu Thái cũng biết là mình vừa gây ra họa lớn, thóang 1 cái đã chạy mất tiêu, chỉ còn yêu nghiệt đứng như trời trồng mắt chữ A mồm chữ O. Nhan Tiếu thích lọ hoa này vì cô bạn đồng nghiệp cũ của Nhan Tiếu đích thân thiết kế, đích thân nung. Cô bạn đồng nghiệp nghe nói Nhan Tiếu chuyển sang nhà mới nên đã bỏ thời gian làm tặng hai vợ chồng trẻ lọ hoa vui mắt này.
Mặc dù ngay từ đầu yêu nghiệt đã thấy lọ hoa này rất xấu, nhìn rất thô kệch nhưng vì ngại vợ nên cũng không thắc mắc, phàn nàn gì. Nhưng bây giờ, lọ hoa đã vỡ rồi…biết ăn nói thế nào với vợ đây…chuyện rất khó giải quyết. nghĩ đi nghĩ lại, yêu nghiệt vẫn thấp thỏm bấm điện thoại gọi cho Nhan Tiếu hỏi rất tội nghiệp: “Bà xã, sao em vẫn chưa về hả>”
Trong điện thoại, Nhan Tiếu chỉ nói đang mua thức ở ngoài, yêu nghiệt ấ úng bảo Tiếu Tiếu về, bảo có việc muốn nói với cô…nhưng không biết rằng…còn có tai nạn lớn hơn đang đợi mình.
Sau khi về đến nhà, Nhan Tiếu vào bếp nấu thức ăn, nấu canh đảm đang khác hẳn ngày thường, khiến yêu nghiệt thấp thỏm như ngồi trên đống lửa.
Trên bàn ăn, yêu nghiệt không nhịn được nữa, đành thừa nhận tội đã gây ra. Nhan Tiếu bày bát đũa xong xuôi thì phát hiện, bình thường giờ này Tiểu Thái đã chui ra từ lâu để xin thức ăn, nhưng giờ lại không thấy đâu, bèn thắc mắc: “Sao Tiểu Thái không ra ăn cơm? Ốm àh?”
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt ngập ngừng chớp chớp mắt trả lời với giọng tội nghiệp: “Vì nó biết mình đã phạm sai lầm…”
Nhan Tiếu cau mày, múc bát canh đầy đặt trước mặt yêu nghiệt nói: “Phạm sai lầm gì?”
Yêu nghiệt lấy lại bình tĩnh, rụt rè nói: “Hôm nay về đến nhà, anh phát hiện thấy nhà cửa bị nó phá tan tành, điều tệ nhất là nó làm vỡ lọ hoa mà em yêu thích nhất”
Nhan Tiếu còn chưa kịp nói gì, yêu nghiệt đã vỗ vai Nhan Tiếu vẻ rất nghĩa hiệp: ‘Yên tâm, anh đã giúp em cho nó 1 trận rồi”. Nói xong, gã nọ vờ như không có chuyện gì xảy ra, bưng bát canh lên húp sạch.
Yêu nghiệt vừa ăn vừa tự nhủ, bà xã không dễ dàng gì đối phó như vậy đâu, mình đổ hết tội lên đầu Tiểu Thái, chắc chắn sẽ không tin, nếu lát nữa Nhan Tiếu hỏi, mình sẽ…
“Uống hết rồi àh?” Văn Dịch chưa uống xong, Nhan Tiếu đã nhìn vào bát yêu nghiệt như không có chuyện gì xảy ra.
“Uống…hết rồi!”
Yêu nghiệt chớp chớp mắt, thấy hơi thắc mắc. Vợ không hỏi chuyện lọ hoa, cứ thế cho qua đi hay sao? Yêu nghiệt đang bụng hỏi dạ thì Nhan Tiếu múc thêm 1 bát canh nữa đẩy đến trước mặt hắn: “Uống thêm bát nữa đi!”
“Ừ!” Văn Dịch gật đầu với vẻ hơi ngơ ngác, cuối cùng như sực nhớ ra điều gì cất tiếng hỏi: “Canh gì vậy? Sao thấy như…là lạ thế nào ấy?”
Nhan Tiếu cười tươi như hoa: “Uống đi! Uống xong em sẽ cho anh biết!”
Hiếm khi Nhan Tiếu nói năng nhẹ nhàng với yêu nghiệt như vậy. Vừa nghe thấy giọng nói của Tiếu Tiếu, người hắn như mềm nhũn ra, cười đần thối, uống ừng ực bát canh thứ 2, rồi lau miệng nhìn bà xã. Bà xã như người làm ảo thuật, vừa nãy miệng còn cười tươi như hoa, giờ mặt đã tối sầm như Bao Công.
Yêu nghiệt toát hết mồ hôi, đang định hô lớn: “Anh sai rồi” thìn ghe thấy Nhan Tiếu nói: “Hôm nay em đi gặp Tiên Tiên”
Nghe thấy vậy, mặc dù trong lòng giật thột, nhưng vẻ mặt Văn Dịch vẫn cười cười vờ như không có gì xảy ra. Diêu Tiên Tiên không mách lẻo thế đâu. Hồi đầu nhờ cậu ta bốc thuốc, cậu ta thề rằng làm việc theo y đức, không bao giờ nói ra tình hình của bệnh nhân.
(Tiên Tiên: Hả? Y đức? Không phải tớ nói rồi đó sao? Y đức là chỉ đối với bệnh nhân của tớ thôi. Tiếu Tiếu không phải là bệnh nhân của tớ)
Thấy vậy, Nhan Tiếu biết rõ yêu nghiệt dù đành chết cũng không chịu khai, bènl ấy từ trong ngăn bàn ra 1 gói thuốc, ném xuống trước mặt yêu nghiệt, cười gằn nói: “Tiên Tiên bảo em đưa cái này cho anh”
Nhìn gói thuốc, yêu nghiệt vẫn vững chãi như núi thái sơn, cười với vẻ sực hiểu ra vấn đề nói: “Àh, cái này àh, haha. Em xem đầu óc anh có tệ không. Dạo này ông ngoại sức khỏe không được tốt, không phải em cũng biết đó sao. Haha. Anh nghe nói thuốc của Tiên Tiên rất tốt nên mới lấy cho ông ngoại mấy thang, nhưng bận quá…quên béng đi mất”
Lúc yêu nghiệt nói, Nhan Tiếu chỉ khoanh tay trước ngực, cười gật gù, đợi hắn nói xong mới lạnh lùng nói: “Nhưng Tiên Tiên nói với em đây là thuốc an thai”
Pằng Pằng Pằng
Yêu nghiệt đang chuẩn bị thò tay lấy gói thuốc, nghe thấy vậy sững người ngay tại trận. Diêu – Tiên – Tiên đây chính là cái y đức của cậu đó hả? Có người nào lại giúp người lại giúp ngược như cậu không hả???!!!!
Nhan Tiếu cố nhịn cười, cố làm ra vẻ giận dữ đập bàn: “Văn Dịch, anh nói đi, thuốc an thai này anh mua cho ai hả?”
“Oan quá! Oan uổng quá!” Yêu nghiệt giẫm chân liên hồi, gãi đầu gãi tai