Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.
iệt, thấy hắn hào hứng so sánh kiểu của hai bộ đồ ngủ: “Anh nợ em 1 lời giải thích”
“Hả?” Yêu nghiệt vẫn giả vờ vô tội, tiếp tục chọn bộ đồ ngủ: “Hả? Em xem hai bộ này, bộ nào phù hợp với mẹ mình hơn?”
Nhan Tiếu sởn hết gai ốc vì hai chữ “mẹ mình”, cũng không còn quan tâm đến việc đang đứng ở nơi công cộng, giậm chân mà không hề ngại ngùng: “Không phải anh rất thông minh đó sao? Vậy anh nói đi, tại sao cô bảo về là về?”
Nghe thấy vậy, Văn Dịch liền bĩu môi, đặt bộ quần áo trên tay xuống: “Tiếu Tiếu, em cũng thấy đó, ngay cả balô mẹ anh cũng không mang về cái nào, anh đoán…chắc là bà bỏ nhà ra đi”
“Bỏ nhà đi” Nhan Tiếu la lớn: “Không phải ba mẹ anh rất hạnh phúc đó sao? Là vợ chồng bao nhiu năm rồi mà còn bỏ nhà đi nữa?”
Yêu nghiệt nhún vai: “Ai mà biết được? Bố mẹ anh đều nóng tính, có khi một ngày nào đó còn đánh nhau chưa biết chừng. Haizzz, không phải người ta thường nói rằng, chuyện vợ chồng chỉ có người trong cuộc mới biết sao, trước mặt người ngoài, không phải bọn mình cũng rất hạnh phúc đó thôi”
Thấy đến giờ Văn Dịch vẫn tỏ vẻ không thèm quan tâm, Nhan Tiếu tức nổ đom đóm mắt: “Thế đêm nay, đêm mai, rồi đêm ngày kia thế nào? Mẹ anh ngủ ở phòng em, em lại không thể nào ngủ ở phòng làm việc hay phòng khách, chẳng lẽ em…em…”
Nói đến đây, Nhan Tiếu hết cả hơi, có gì đáng hỏi đâu? Đây không phải chính là điều mà con sói với nụ cười dâm đãng đứng ở đối diện cô mong chờ đó sao? Thấy vậy, yêu nghiệt còn trêu Nhan Tiếu một hồi, đưa tay đỡ ngực tỏ vẻ như bị thuơng: “Biết là sao được, cùng lắm là anh ngồi trên sofa cả đêm vậy”
Nhan Tiếu lườm yêu nghiệt 1 cái, đang định nói thì điện thoại yêu nghiệt đổ chuông. Văn Dịch liếc màn hình, cau mày nhấc máy: “Hello”
Vừa nghe thấy câu này, trong lòng Nhan Tiếu lại nhen tia hy vọng, yêu nghiệt nói tiếng Anh khi nghe điện thoại, thường là ba hắn gọi. Đúng! Không cần quan tâm đến việc hai vị phụ huynh có phải cãi nhau hay không, chỉ cần đêm nay đưa được mẹ chồng đi, đừng để cô và con sói này ở chung phòng là được.
Nhan Tiếu vừa nghĩ vừa nắm chặt tay thành đấm, nhìn yêu nghiệt chằm chằm, đối phương xì xồ tiếng Anh 1 hồi, nét mặt dần trầm trầm xuống.
“Sao vậy? có phải chú gọi về không? Chú cãi nhau với cô hả?”
Yêu nghiệt không nói gì, cúi đầu chăm chú chọn quần áo.
Nhan Tiếu sốt ruột như người ngồi trên tàu lửa: “Anh nói gì đi chứ? Có phải hai người xảy ra chuyện gì không? Anh là con mà thế àh? Ba mẹ cãi nhau mà không sốt ruột?”
“Anh sốt ruột chứ” Văn Dịch ngẩng đầu, tíêp lời Nhan Tiếu rồi đưa hai bộ đồ ngủ cho cô bán hàng: “Phiền chị gói hộ”
Nhan Tiếu liếc thấy hai bộ đồ ngủ, 1 của đàn ông, 1 của phụ nữ, không kiềm được bèn thắc mắc: “Anh cũng muốn mua quần áo ngủ àh?”
Yêu nghiệt lắc đầu: “Không phải anh mà là ba anh. Vừa nãy anh cũng nói rồi mà, họ cãi nhau anh cũng sốt ruột lắm”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu càng cảm thấy trong này có gì đó bất thường, bèn hỏi: “Thế có nghĩa là sao?”
Văn Dịch nhướng mày, cố nói bằng giọng trầm ngâm: “Vừa nãy bố chồng em gọi điện thoại bảo rằng ông ấy đã chọc giận mẹ, giờ muốn đến xin lỗi”
Nhan Tiếu lùi lại ra sau 1 bước: “Anh nói cho rõ đi…”
Văn Dịch lấy tay véo cằm: “Thôi được, nói 1 cách vắn tắt,…đêm nay ba mẹ anh sẽ ngủ ở nhà mình”
OTZ…Đây chắc là tin tồi tệ hơn là tin mẹ chồng tấn công. Cũng có nghĩa rằng, đêm này dù thế nào mình cũng không thể thoát khỏi bàn tay yêu nghiệt ư?
-Buộc phải ngủ chung giường------
Đợi đến khi bố chồng, ông Bruce cũng đến nhà yêu nghiệt đã là hơn 11giờ đêm.
Hai vợ chồng già lại xì xồ nữa tiếng Anh, nữa tiếng Trung cãi nhau 1 hồi, cuối cùng cũng chịu về phòng tắm gội, đi ngủ. Còn lại…hai vợ chồng trẻ tiếp tục xuất chiêu. Trong phòng ngủ lớn, Nhan Tiếu ôm ông gấu trước ngực, nét mặt tỏ vẻ nhất là chết. Bên kia yêu nghiệt ngồi trên sofa, bắt chân chữ ngũ, cười tủm tỉm nhìn bà xã, ánh mắt đó tựa như sói nhìn thấy thịt, mèo trông thấy cá.
Bên ngoài, Tiểu Thái cào cửa kêu ngao ngao.
Văn Dịch trều môi: “Bà xã, em ngồi xa anh như vậy làm gì? Nào, lại đây”
Nhan Tiếu lườm 1 cái, nếu mình sang thật không biết có chuyện gì xảy ra nữa. “Đêm nay định ngủ thế nào?”
“Hả?” Yêu nghiệt cao giọng hỏi rồi véo cằm nhắc: “Bà xã àh, đáng lẽ em không nên hỏi đêm nay ngủ thế nào, mà phải là tuần này – bọn mình ngủ thế nào, vừa nãy ba anh nói sẽ cùng mẹ anh ăn hết Tết Đoan Ngọ rối mới về, nên…chắc em cũng hiểu”
Văn Dịch cố ý kéo dài hai chữ “tuần này”, Nhan Tiếu nghe mà sởn hết gai ốc, đang ngần ngừ nghĩ hay là tuần này về nhà mẹ ngủ thì thấy yêu nghiệt đứng dậy. Nhan Tiếu sợ quá lùi ngay ra sau, yêu nghiệt lại tủm tỉm cười bước về phía cô. Nhan Tiếu ôm chặt ông gấu, nghiến răng, chưa biết phải làm thế nào thì Văn Dịch đã bước qua Nhan Tiếu, lấy chăn trên giường mà trải xuống đất.
“Em đừng có tính là về nhà mẹ em ở nhé! May mà loài sinh vật đơn bào như em lấy anh, như nhà người khác, phải sống chung với bố mẹ chồng thì đã bị người ta xử lý lâu rồi. Em không thấy là mấy khi ba mẹ mấy khi về nước mà đến ở nhà mình đâu, em bỏ về nhà mẹ, nếu là em, em s