Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
bữa cơm đi. Em muốn đến hội quán Hoàng Triêu ở trung tâm thành phố, ở đó sinh viên bình thường không vào được đâu.”
“Hừ!” Hầu Tử khinh thường liếc cô ta một cái.
Mị Mị nhíu mày nhìn cô ta, Tiểu Mã Ca dường như nhìn ra sự bất thường bên trong, cô lạnh lùng cười nhạo.
Tiêu Quý không nói lời nào, cô cúi đầu chẳng muốn nhìn người trước mặt.
Mạnh Nhụy cười thầm, buông tay Lưu Cẩm Trúc, rồi làm nũng với bố mình nói: “Ba, bảo chị Tiêu Quý đi cùng chúng ta đi, còn có bạn cùng phòng của chị ấy nữa, được không ạ, ba hãy khuyên chị ấy đi!”
Lưu Cẩm Trúc vừa định nói không cần, lại bị Mạnh Học Đông giành trước một bước: “Tiêu Quý, nếu đã gặp thì hãy cùng nhau ăn bữa cơm đi, Nhụy Nhụy cũng là có ý tốt.”
“Hừ hừ!” Hầu Tử lại khinh thường hừ một tiếng.
“Được, nếu chú đã nói vậy, tôi thay Tiêu Quý đồng ý, mấy người chúng tôi cũng muốn đi theo hưởng nhờ, mở mang kiến thức một chút xem thử hội quán gì mà không cho sinh viên bình thường vào.” Tiểu Mã Ca thong dong bình tĩnh nói, phát huy khí chất ngự tỷ đến mức cao độ.
Việc đã đến nước này, có nói cũng đã nói rồi, Tiêu Quý đành phải đi theo đến hội quán trong truyền thuyết.
Vào trong ghế lô, mấy người chia nhau ngồi xuống, chia ra hai phía, một bên là Lưu Cẩm Trúc, Mạnh Nhụy và bố cô ta, một bên là bốn cô nàng phòng 308, ở giữa được ngăn cách bởi mấy chiếc ghế rất biết điều, phân chia ranh giới sông ngòi.
“Đã đói bụng rồi, gọi món ăn đi.” Mạnh Học Đông nói xong liền đưa thực đơn cho con gái.
Bốn cô nàng đối diện lẳng lặng uống trà, Mạnh tiên sinh thật sự dễ dạy a.
“Vẫn nên để khách chọn trước ạ.” Mạnh Nhụy không nhận thực đơn, khẽ mỉm cười nói.
“Đúng đúng, là ba sơ ý.” Mạnh Học Đông đưa thực đơn qua bên kia.
Hầu Tử và Tiểu Mã Ca đồng thời vươn tay nhận lấy. Chẳng những được ăn miễn phí, người ta còn vội vàng mời khách, không ăn sang một chút quả thực chính là lẽ trời khó dung.
“Khụ khụ, trước tiên cho hai con hải sâm.” Tiểu Mã Ca rất tự nhiên nói với người phục vụ. Trên đường đi Hầu Tử đã lén bổ sung cho cô rất nhiều chuyện về Mạnh Nhụy, Tiểu Mã Ca càng nghe càng tức giận, coi đằng sau Tiểu Kê nhà cô không có ai sao, tuỳ ý ức hiếp Tiểu Kê, cô chính là Tiểu Mã oppa, nếu phải đến ăn, được rồi, để bọn họ tròn mắt nhìn cô ăn ra sao!
“Lấy một con tôm hùm chiên giòn.” Hầu Tử nói ngay sau đó.
“…” Tiêu Quý và Mị Mị tiếp tục im lặng uống trà.
“Lấy một cái bào ngư hầm chim cút.”
“…”
“Một dĩa sò nướng.”
“…”
“Một chai rượu đỏ năm 82!”
“…”
“Thêm một chén vi cá đi.” Tiểu Mã Ca khép lại thực đơn, rồi nhìn về phía một nhà ba người đối diện hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, cô còn nói: “Gia đình các vị nhất định là quen ăn sơn hào hải vị, hay là đừng ăn vi cá, tôi gọi món khác cho.”
“Lấy tám chén tổ yến thượng hạng.”
“…” Mọi người…
Vi cá là được rồi mà…
Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, đầy một bàn lớn, Tiểu Mã Ca hào phóng khui chai rượu đỏ, rót cho bốn người mỗi người một ly, nhấp môi, gật đầu đầy hứng thú, hội quán rất tốt.
“Chị Tiểu Quý, đây đều là những món chị thích à, khẩu vị của chị thật tốt, em lại không được vậy, mỗi ngày chỉ có thể ăn chút ít, hễ ăn nhiều một tí là dạ dày không thoải mái, dì Cẩm Trúc bận tâm không ít vì thói ăn uống của em.” Mạnh Nhụy ra vẻ thân mật nhìn Lưu Cẩm Trúc, hờn dỗi nói.
Tiêu Quý coi như không nghe thấy, tiếp tục bình tĩnh ăn cơm.
“Còn nữa nha, từ bé sức khoẻ của em đã yếu, thỉnh thoảng dì Cẩm Trúc không đi làm mà ở nhà chăm sóc em, em có thể trưởng thành yên ổn như vậy, hoàn toàn là nhờ dì ấy đấy.”
“Chị Tiểu Quý, chị biết không, mấy năm trước em bị viêm ruột thừa phải nằm viện, làm dì Cẩm Trúc rất sốt ruột, rõ ràng chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ, nhưng dì ấy vẫn trông nom bên người em không rời đi tấc nào, sợ em có một chút sơ xuất.”
“Lần này đến đại học B, tất cả mọi việc đều tự mình dì ấy làm tất cả, không để em lo lắng chút nào, ngay cả người hướng dẫn của em cũng nói…”
“Hình dạng của con tôm hùm này sao lại khó coi thế nhỉ, trừng to mắt ghê!” Hầu Tử cắt ngang bài độc thoại của Mạnh Nhụy, cô cầm con tôm hùm, ẩn ý nói.
“Nói quá nhiều nên bị chiên giòn đấy.” Tiểu Mã Ca nhấp một ngụm rượu đỏ, ánh mắt sắc bén lướt qua Mạnh Nhụy.
“…” Mạnh Nhụy câm miệng.
Mạnh Nhụy sợ bị chiên giòn rốt cuộc đã câm miệng, lỗ tai Tiêu Quý được yên tĩnh, tuy rằng không có khẩu vị, nhưng cô vẫn theo bọn Hầu Tử ăn sạch đồ trên bàn, cười toe toét, biến buổi tiệc Hồng Môn Yến không có ý tốt này trở thành bữa tiệc sang trọng của các cô.
Sau khi hưởng thụ bữa tiệc sang trọng, Tiểu Mã Ca làm bộ làm tịch tạm biệt với Mạnh Học Đông, cùng Hầu Tử một xướng một đáp khiến Mạnh Nhụy á khẩu không trả lời được, sau đó kéo Tiêu Quý phóng khoáng mà lại kiêu ngạo rời khỏi cái hội quán không cho người thường vào.
Ra khỏi hội quán, Tiêu Quý hít một hơi thật sâu, sờ bụng mình đã hơi trướng lên, cô âm thầm cảm thán mình thật sự không có số hưởng, thật vất vả mới được ăn một bữa tiệc sang trọng, kết quả lại bụng đầy phẫn