Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.

vào sân bay thì đã bày ra bộ dạng thế này, cúi đầu không nói lời nào, cho dù Vương Điềm nói ra lời tổn thương như thế, cô cũng cắn môi trầm mặc không nói. Là lỗi của anh ta, anh ta không nên đưa cô trở về, lại càng không nên đưa cô đi tiễn Doãn Cách Tử, anh ta ích kỷ nghĩ rằng có cô bên cạnh mình, anh ta có thể ung dung đối mặt với sự ra đi của Doãn Cách Tử, có thể yên tâm thoải mái trải qua cuộc sống sau này. Thế nhưng, trong giây phút nhìn thấy Doãn Cách Tử xoay người rời đi, trái tim anh ta lại rỗng tuếch, giống như bị vật nặng đè xuống, rớt vào trong không khí. Khoảnh khắc Doãn Cách Tử ôm anh ta, anh ta lại nảy sinh một nỗi xung động, bỏ mặc tất cả cùng cô ta đi Mỹ. Nhưng nỗi xung động này nhanh chóng bị lý trí đè ép, ép đến mức tan xương nát thịt. Doãn Cách Tử không thích anh ta, lại càng không thích hợp với anh ta, anh ta biết rõ.
Hoàn cảnh gia đình hồi bé nói cho Du Phong biết, anh ta cần một người con gái có thể yên tâm ở nhà giúp chồng dạy con, chăm sóc mẹ anh ta, quan tâm đến cuộc sống của anh ta, để anh ta không có bất cứ sầu lo nào mà dốc sức lo cho sự nghiệp bên ngoài của mình, cô gái trước mắt này mới chính là lựa chọn đúng đắn nhất của anh ta. Du Phong thừa nhận, anh ta làm vậy là rất ích kỷ, trong lòng muốn kết giao với người khác nhưng lại ở cùng Miểu Miểu, tuy nhiên bản tính của loài người không phải là đều ích kỷ ư, cuộc sống sau này, anh ta sẽ đối tốt với cô, như vậy chắc là đủ rồi.
“Miểu Miểu, lời của Vương Điềm em đừng để trong lòng, Doãn Cách Tử đi rồi, anh sẽ không vì cô ấy mà thay đổi quan hệ của chúng ta.” Du Phong trầm lắng nói, hai tròng mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ cay đắng.
Mị Mị ngẩng đầu lên, khẽ cười với anh ta, cô nói: “Ừm, em biết rồi.” Doãn Cách Tử đi rồi, đương nhiên cô ta sẽ không tạo ra ảnh hưởng đến quan hệ của bọn họ, cô cũng sẽ không vì lời nói của Vương Điềm mà tức giận, dù sao nếu Du Phong muốn ở cùng Doãn Cách Tử thì thế nào, đi theo cô ta ra nước ngoài là được, nhưng anh ta không đi cùng cô ta, điều đó chứng minh cho mối quan hệ của bọn họ. Nhưng mà cô không thể không để ý lời nói của Du Phong ở sân bay. Cho dù Vương Điềm có phải cố ý nói ra hay không, nếu cô ta đã nói, chẳng lẽ Du Phong không nên phản bác cô ta sao? Một câu đơn giản đi thôi, tương đương gián tiếp thừa nhận lời nói của Vương Điềm.
Du Phong nhẹ nhàng ôm lấy Mị Mị, xoa xoa mái tóc cô, nói: “Nếu anh và em ở bên nhau, anh sẽ không làm chuyện có lỗi với em, anh tuyệt đối nghiêm túc kết giao với em.”
“Ừm.” Mị Mị đáp, vòng tay qua thắt lưng Du Phong. Quên đi, cô vừa mới bắt đầu ở bên Du Phong, không thể yêu cầu anh ta nhiều quá, nếu Doãn Cách Tử đã đi rồi, thời gian qua lâu, tất cả đều sẽ phai nhạt, cô tin Du Phong thật lòng thích cô.






Ngày mười bốn tháng hai, lễ tình nhân.
Tiêu Quý bị tiếng nhạc đinh tai nhức óc tại quảng trường bên ngoài cửa sổ đánh thức, cô đột nhiên ngồi dậy, ngơ ngác chớp chớp mắt, đợi sau khi ba hồn bảy vía trở về chỗ cũ, từ đầu giường cô cầm lấy di động, nhìn thời gian trên đó, ảo não vỗ trán, sao cô lại ngủ quên mất chứ! Hôm nay vốn muốn dậy sớm một chút, làm bữa sáng tình yêu cho Mễ Tu nhà cô, sau khi ngọt ngọt ngào ngào ăn xong, cô sẽ ăn mặc xinh đẹp cùng Mễ Tu đi dạo phố, vì lễ tình nhân đầu tiên của bọn họ mà đặt dấu chấm hoàn mỹ khó quên. Nhưng tối qua cô rất phấn khởi, trò chuyện với Mị Mị đến khuya, cô không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.
Haiz, nên bỏ bớt bữa sáng tình yêu thôi.
Cô nhanh chóng rời giường, mặc chiếc áo khoác ngoài màu đỏ kia, phối hợp với giày boot cao gót, cô sấy mái tóc rối bời, thoa son nước. Tiêu Quý ngắm mình trong gương, thật tình cảm thán một câu, thật sự là rất đẹp, rất xứng với Mễ Tu nhà cô!
Sau khi “mèo khen mèo dài đuôi”, Tiêu Quý mở cửa đi ra ngoài, cô thấy Du Phong ngồi ăn sáng ngoài phòng khách, bởi vì ngày hôm qua bị anh ta làm hại mỏi mắt, cho nên Tiêu Quý không chào hỏi anh ta mà đi thẳng đến phòng bếp. Quả nhiên, Mị Mị nhà cô đang hiền lành rửa chén bát của ngày hôm qua.
Chậc chậc, Mễ Tu nhà cô chất lượng như thế, nhìn lồng ngực kia, nhìn vòng eo kia, nhìn…chỗ nào đó dựng đứng kia. Tiêu Quý bất giác đỏ mặt, đồng tử xoay tròn, nhìn lên trần nhà, cái vật kia lớn như vậy, đặt trong quần thật sự thoải mái sao?
“Em nghĩ gì đó?” Mễ Tu mặc quần vào, đi đến trước mặt cô, hỏi.
“Nghĩ xem anh có thoải mái không.” Tiêu Quý theo tư tưởng của mình, thành thật nói.
Mễ Tu sửng sốt, đồng tử lập tức u ám. Bàn tay chống lên cánh cửa, anh dùng tư thế bao vây Tiêu Quý, hỏi: “Nếu không thoải mái thì sao? Em muốn làm thế nào để cho anh thoải mái.”
“…” Tiêu Quý muốn nói, cắt đi thì thế nào, nhưng mà cô không thể nói, cũng…không nỡ.
“Hửm?” Mễ Tu khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, xúc cảm của đầu ngón tay khiến trái tim anh nhộn nhạo.
Trong nháy mắt, Tiêu Quý đi khập khiễng, nhắm mắt, lấy tinh thần, khẽ chạm vào môi Mễ Tu.
Sau đó cô lùi lại, ngửa đầu nhìn anh, hỏi: “Thoải mái không?”
Mễ Tu vươn ngón cái, xoa môi mình, sau đó nắm lấy cằm Tiêu Quý, rồ