XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

i cúi người xuống.
Lúc nam nữ một mình ở chung, từ thoải mái này không thích hợp xuất hiện nhiều lần.
Khi ra khỏi phòng ngủ của Mễ Tu, Du Phong vẫn còn nhìn máy tính chằm chằm, lách tách không biết làm gì, Tiêu Quý vốn muốn hỏi anh ta, hôm nay anh ta và Mị Mị có kế hoạch gì, nhưng nghĩ lại, cô vẫn không hỏi, nói không chừng bọn họ muốn đợi sau khi cô và Mễ Tu đi rồi mới ở nhà lãng mạn đấy, cô sẽ không phá đám, nói thế nào đây cũng là lễ tình nhân đầu tiên của bọn họ, hai người đều có thời gian, làm sao không có một kế hoạch nào chứ.
Tiêu Quý chào Du Phong một tiếng, rồi vào bên trong nói một tiếng với Mị Mị, định cùng Mễ Tu ra ngoài, mới vừa tới cửa, âm thanh sâu lắng của Du Phong vang lên.
“A Tu, lau miệng đi.” Thờ ơ như thế, nhưng nghe kỹ lại, tuyệt đối không khó nghe ra trêu ghẹo bên trong.
Mễ Tu sửng sốt, nhìn về phía Tiêu Quý.
“…” Tiêu Quý lấy khăn giấy, lau miệng Mễ Tu. Sao cô lại quên mất hôm nay mình thoa son nước!
Tiêu Quý trừng mắt oán hận Du Phong, cô nắm tay Mễ Tu dở khóc dở cười nhanh chóng rời khỏi nhà.
Tuy rằng bị trêu chọc một chút, nhưng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của Tiêu Quý, cùng Mễ Tu ngồi xe vào nội thành, hai người tay nắm tay, cùng nhau đi dạo trên con phố náo nhiệt.
Bởi vì là lễ tình nhân, khắp nơi trên đường đều bán hoa hồng, từng đoá hoa nở rộ, tươi đẹp ướt át, còn được bọc giấy màu, càng thêm lãng mạn. Tiêu Quý nắm tay Mễ Tu, khẽ mỉm cười, trông thấy một đôi tình nhân trẻ đang chọn hoa, trong lòng cô oán thầm, thật là không nhìn ra những đoá hoa hồng này hơn mười đồng một đoá, giật tiền người ta cũng không thể như vậy chứ.
“Thích không?” Mễ Tu thấy Tiêu Quý chăm chú nhìn người ta mua hoa, anh tưởng rằng cô cũng muốn mua.
“Thích thì thích, nhưng không cần mua.” Tiêu Quý chu miệng, nói.
“Vì sao?” Đã thích thì sao lại không mua.
“Bởi vì sẽ mau héo tàn.” Cô không thích nhìn hoa tươi khô héo.
“Nha đầu ngốc.” Mễ Tu xoa tóc cô, nắm chặt tay cô, đột nhiên trước mắt sáng ngời, anh nắm tay Tiêu Quý nhanh bước tiến lên.
“Em thích bông này không? Sẽ không héo tàn đâu.” Mễ Tu nắm tay Tiêu Quý đến trước quầy hàng kẹo bông gòn, nói dịu dàng.
Nhìn thấy một cây kẹo bông gòn trắng như tuyết, giống như đám mây đáp xuống trần gian, mềm mại ấm áp như thế. Tiêu Quý ngửa đầu, lộ ra hai má lúm đồng tiền, nụ cười còn ngọt hơn kẹo bông gòn: “Thích!”
Mua một cây kẹo bông gòn thật to, Tiêu Quý cầm cái cây, nhẹ nhàng liếm một cái, đường tan trong miệng, ngọt ở trong lòng. Cây kẹo bông gòn kia quả thật còn lớn hơn khuôn mặt Tiêu Quý, hiện tại được cô cầm trong tay, dáng vẻ cúi đầu cắn xuống, ít nhiều cũng hơi buồn cười.
Mễ Tu lắc đầu bật cười, yêu chiều gõ nhẹ chóp mũi Tiêu Quý, anh vươn tay lau kẹo bông gòn dính ở khoé miệng cô.
“Anh muốn ăn không?” Tiêu Quý ngọt ngào hỏi, giơ kẹo bông gòn tới gần phía Mễ Tu.
“Ngọt không?” Mễ Tu hỏi.
“Ừm!” Rất ngọt, vô cùng ngọt!
“Được rồi, anh nếm thử xem.” Mễ Tu nhẹ giọng nói, ánh mắt chợt loé, anh cúi đầu, mút thật mạnh trên môi Tiêu Quý, đầu lưỡi nhanh chóng luồn vào trong miệng cô, khẽ khàng khiêu khích, sau đó lập tức tách ra.
“Ừ, thật sự rất ngọt.” Nếm xong, Mễ Tu đánh giá.
Tiêu Quý phản ứng lại, hậu tri hậu giác quay đầu nhìn về bốn phía, may mà không ai chú ý tới bọn họ. Cô trừng mắt nhìn Mễ Tu, nhìn anh cười đến dịu dàng, tựa như một con mèo lén ăn vụng, Tiêu Quý cắn một miếng kẹo bông gòn, nói: “Đúng là ngọt, nhưng không cho phép anh ăn, em muốn ăn một mình!”
Tiêu Quý xoay người, kiêu ngạo đi về phía trước.
Mễ Tu cười ra tiếng, nhìn theo bóng hình màu đỏ xinh đẹp kia, anh đi nhanh hai bước, ôm vai Tiêu Quý, kề sát bên tai cô, nhỏ giọng nói: “Không sao, không cho anh ăn cái này, buổi tối cho anh ăn cái khác, cũng ngọt như thế.”
“…” Tiêu Quý ngẩng đầu nhìn ánh nắng, vì sao trời còn chưa tối mà đã có người sắp hoá thành sói rồi.
Ăn xong kẹo bông gòn, miệng ngọt dinh dính, Tiêu Quý hận không thể lập tức trở về đánh răng, vừa định làm nũng với Mễ Tu, cô ngẩng đầu thấy một nơi thú vị, cô kéo anh đi tới, cúi người ngắm nhìn những hạt gạo màu trắng buộc trên sợi dây màu đỏ, cô chớp chớp đôi mắt to, nói với ông chủ: “Cháu cũng muốn khắc chữ!”
“Được, cô bé muốn khắc chữ gì thế?” Ông chủ hỏi.
Tiêu Quý nhìn sang Mễ Tu ở bên cạnh, đôi mắt cười tủm tỉm, hai má lúm đồng tiền chợt hiện, cô quay đầu nói với ông chủ: “Khắc một chữ Quý, quý của mùa vụ.”
“Được, lập tức xong ngay.” Ông chủ lấy qua một hạt gạo, bắt đầu cúi xuống chăm chú khắc chữ.
Tiêu Quý dựa vào người Mễ Tu, ôm cánh tay anh, nhẹ nhàng nói: “Em muốn khắc chính mình vào trong lòng anh, sau đó đeo anh trên cổ em.”
Trái tim Mễ Tu lúc này mềm mại đến lạ lùng, anh cụp mắt nhìn cô gái gần trong gang tấc, hận không thể nuốt cô vào trong bụng.
“Xong rồi!” Ông chủ hô lên.
Tiêu Quý nhận lấy sợi dây đỏ mảnh khảnh, nhìn chữ trên đó, cô cười cong khoé mắt.
“Anh đeo giúp em.” Mễ Tu nói.
“Ừm.”
Mễ Tu cầm sợi dây, nhẹ nhàng đeo lên cổ Tiêu Quý, sợi dây màu đỏ tan biến trong chiếc áo khoác màu đỏ, chỉ có hạt gạo kia