Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1528 lượt.
là thấy được rõ ràng, giống như đeo vào là thấy ngay chữ viết thật nhỏ trên đó. Một chữ, có thể chiếm cả một hạt gạo, thật giống như một người có thể chiếm giữ một người khác.
“Anh Mễ Tu, chị Tiêu Quý.” Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi êm ái.
Mễ Tu và Tiêu Quý đồng thời xoay người, trông thấy một cô gái đi qua đám người hướng về phía bọn họ.
Tiêu Quý thu lại nụ cười, hai má lúm đồng tiền biến mất không còn chút tung tích, nhìn thấy cô gái đứng trước mặt, nhìn thấy nụ cười yểu điệu của cô ta.
“Thật đúng lúc, lại gặp nhau ở đây.” Mạnh Nhụy ngoan hiền nói, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua sợi dây đỏ trên cổ Tiêu Quý.
“À, không ngờ gặp cô ở đây.” Mễ Tu nói.
“Ha ha, em chuyển trường đến đại học B, sau này sẽ thường xuyên gặp mặt.” Mạnh Nhụy cười nhu mì, nhìn về phía Tiêu Quý, nghiêng đầu, trông có vẻ vô tội lại đơn thuần: “Chị Tiểu Quý, sau này nhờ chị chỉ bảo em nhiều hơn.”
Ngày mai sẽ khai giảng, hôm nay Tiểu Mã Ca mệt mỏi trở về trường, Tiêu Quý, Mị Mị, Hầu Tử vô cùng ân cần ra nhà ga đón cô. Còn xách hành lý, ân cần hỏi han, cả đám cười tươi như hoa.
Trở lại ký túc xá, đại gia Tiểu Mã Ca nằm trên giường như thường ngày, ném giày ra, chỉ thị: “Thu dọn xong hành lý của ca, các ngươi có thể bình thân.”
Đám Tiêu Quý nhìn nhau vài lần, nhanh chóng trao đổi ánh mắt, sau khi thống nhất ý kiến, Tiêu Quý yếu ớt hỏi đại gia Tiểu Mã Ca: “Tiểu Mã oppa, có đặc sản ngon không ạ?”
“Có mang về!” Tiểu Mã oppa khí khái nói.
Tiêu Quý gật đầu, lập tức nói: “Oppa, bọn em lập tức thu dọn quần áo của anh ngay.”
Tất cả quần áo đều ném trên giường, Tiêu Quý và Hầu Tử ngơ ngác nhìn nhau, có đặc sản nào đâu.
Ba người đứng trước giường, trừng mắt nhìn đại gia Tiểu Mã Ca nằm gác chân, dò xét hỏi: “Cậu có mang đặc sản về không?”
“Có mà!” Câu trả lời hết sức kiên định.
“Ở đâu?” Ba người tức giận rồi.
“Ăn rồi.” Tiểu Mã Ca nói với ba cô nàng đang rất tức giận. Đường xá xa xôi, cô đói bụng, đương nhiên phải ăn gì đó chứ, huống hồ, cô đã hứa với các cô mang đặc sản về, nhưng không nói nhất định sẽ để các cô ăn.
“…” Tiểu Mã Ca quyết đoán đá bay hành lý, ba cô nàng kia cùng trở về giường mình nằm, ngửa đầu nhìn trần nhà.
Thật là không có nhân tính!
Tiểu Mã Ca không nhân tính ngồi dậy, bàn tay vung lên, gào to: “Nhìn bộ dạng không được ăn của các cậu kìa, không phải chỉ là một ít đặc sản sao, coi như sợi len thôi! Đi, anh đây đưa các cậu đi ăn bữa tiệc lớn, bù lại tâm linh yếu ớt của các cậu đã bị tổn thương.”
“Ăn cái gì?”
“Đi đâu ăn?”
“Có thể đóng gói mang về không?”
Ba cô nàng kia nhanh chóng sống lại, tiến hành thảo luận sôi nổi.
“…” Tiểu Mã Ca chẳng ừ hử gì, anh đây rất soái nha!
Bốn cô nàng phòng 308 nhàn nhã tự tại xuống lầu, vừa đi vừa thương lượng muốn ăn gì, vừa mở hầu bao của Tiểu Mã Ca, cũng không làm thất vọng dạ dày của mình. Tiêu Quý mỉm cười nhìn Hầu Tử và Tiểu Mã Ca cãi nhau, trong lòng cô rất nhẹ nhàng, đã lâu rồi bốn người không cùng nhau đi ăn, thật là nhớ nhung. Đang lúc nghĩ ngợi xem lát nữa có cần điện thoại cho Mễ Tu nói với anh không thể cùng anh ăn cơm không, trong lúc ngẩng đầu, Tiêu Quý cảm thấy lồng ngực đột nhiên tắc nghẽn, trông thấy ba người sánh vai nhau đi cách đó không xa, đồng tử trong suốt trở nên u ám, cô mím chặt môi, bàn tay buông xuống liền nắm thành quyền.
Hôm lễ tình nhân tình cờ gặp Mạnh Nhụy, cô ta nói mình chuyển trường đến đại học B, Tiêu Quý biết rằng sớm hay muộn bọn họ cũng sẽ gặp nhau, thế nhưng, lúc nhìn thấy cảnh tượng xuất hiện trước mắt một cách rõ ràng, cô lại cảm thấy vô cùng chướng mắt. Thân thiết gần gũi, sóng vai nhau đi, một nhà ba người hoàn mỹ biết bao.
Tiêu Quý không nhìn đến nhóm người Lưu Cẩm Trúc nữa, cô cúi đầu chỉ lo đi theo bọn Hầu Tử, cô nhắm mắt làm ngơ, cuộc sống của bọn họ chẳng có chút liên quan gì với cô.
Nhưng hiển nhiên người khác lại không nghĩ vậy.
Lối đi bị cản trở, Hầu Tử đang kéo Tiêu Quý chợt dừng bước, cô ngây người, ngước mắt lên, lập tức thu lại vẻ sầu lo trên gương mặt.
Tiểu Mã Ca và Mị Mị không biết tình hình, đều khó hiểu nhìn người đang cản trở lối đi của các cô.
“Chị Tiểu Quý, thật khéo quá, các chị muốn đi đâu thế?” Mạnh Nhụy nắm tay Lưu Cẩm Trúc, nghiêng đầu cười nhẹ.
Mạnh Học Đông hơi sửng sốt, trông thấy Tiêu Quý, đôi mắt ông ta trở nên phức tạp. Cô chính là đứa nhỏ kia, không ngờ đã ở đại học B.
“Bận đi ăn, rất đói, sắp chết đói rồi!” Hầu Tử mất kiên nhẫn nói. Cô biết quan hệ của Mạnh Nhụy và Tiêu Quý, hơn nữa lúc ở nhà Mễ Tu, cô còn nhớ rõ ràng, con bé kia làm hại Tiểu Kê nhà cô thế nào, nhưng không ngờ cô ta lại chuyển trường đến đại học B.
“Đi ăn à, vừa lúc em cũng vậy, cùng nhau đi nhé.” Mạnh Nhụy dường như không nghe ra sự mất kiên nhẫn của Hầu Tử, cô ta mỉm cười nói.
“Không cần.” Tiêu Quý lạnh lùng nói, liếc nhìn Mạnh Nhụy thân thiết dựa vào Lưu Cẩm Trúc, cô kéo Hầu Tử muốn bỏ đi.
Mạnh Nhụy cản đường cô, kéo theo Lưu Cẩm Trúc đứng trước mặt Tiêu Quý, nũng nịu nói: “Chị Tiểu Quý, chị và dì Cẩm Trúc đã lâu không gặp, cùng nhau ăn một