pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

Miểu, em hãy nghe anh nói, ngày đó quá đột ngột, anh không suy nghĩ nhiều lắm, cũng sợ một mình anh Cách Hi không thể ứng phó, nên mới đi theo anh ấy, sau khi giải quyết xong chuyện của Doãn Cách Tử, anh lập tức cấp tốc trở về.” Du Phong nhíu mày, nhìn bóng dáng gầy yếu của Mị Mị, anh ta vội vàng giải thích.
Mị Mị xoay người, cười nhẹ với anh ta, vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn của trước kia, nhưng Du Phong lại chẳng thoải mái chút nào, anh ta luôn cảm thấy lúc này Mị Mị không giống như trước.
“Ừm, em biết, Doãn Cách Tử không sao chứ?” Mị Mị hỏi.
“Không có chuyện gì, anh Cách Hi ở đó chăm sóc cô ấy.” Du Phong nhẹ giọng trả lời.
“Không sao là tốt rồi.” Mị Mị cúp mắt, cười yếu ớt.
“Miểu Miểu…” Du Phong đột nhiên không biết nên nói gì.
“Đúng rồi, anh về khi nào?” Mị Mị ngẩng đầu, vẫn cười nhẹ trong veo, nhưng ý cười không ở trong đôi mắt.
“Sáng nay.” Du Phong trả lời, nhìn cô gái trước mặt mà không hề chớp mắt, không bỏ qua bất cứ biểu cảm gì trên khuôn mặt cô.
“Buổi sáng à, giờ đã giữa trưa rồi.” Mị Mị lẩm bẩm, ngón tay vặn vẻo đã trắng bệch, kể cả sắc mặt, không có chút màu máu.
“Anh…” Dường như Du Phong nhận ra gì đó, anh ta hé miệng, lại chỉ có thể nói ra một chữ này, hiện tại anh ta nói gì cũng chẳng có ý nghĩa.
“Du Phong, không bằng chúng ta chia tay đi.”
Du Phong nắm chặt quả đấm, toàn thân đều cứng ngắc, màu mắt sẫm lại, hiện ra vẻ hoang mang trong phút chốc.
“Anh thấy đó, từ khi Doãn Cách Tử đi rồi, anh luôn rầu rĩ không vui, cho dù em lấy lòng anh thế nào, chọc anh cười, anh cũng cười có lệ, chưa từng thật lòng vui vẻ. Kỳ thật em có nghĩ tới việc cho anh thời gian, dù sao anh thích Doãn Cách Tử lâu như vậy, không ai không có quá khứ. Nhưng mà Du Phong, hiện tại em không muốn đợi nữa, anh biết cô ta xảy ra chuyện nên đi thăm, em không trách anh, nhưng anh không nên không nói lời nào mà bỏ đi, cho dù là một cú điện thoại, một tin nhắn, em cũng sẽ không ngăn cản anh. Anh đi lâu như thế, không có một chút tin tức, chưa từng gọi điện cho em, anh có biết lúc ba em gặp chuyện không may, em muốn anh ở bên cạnh em biết bao, lúc đó anh ở đâu, tại đất nước Mỹ xa xôi, ở bên cạnh một người con gái khác. Em không phải là người giỏi xử lý, có thể đối phó với các loại sự cố đột nhiên xảy ra, nếu không có Tiêu Quý và các bạn, nếu không có Mễ Tu, em thật sự không biết nên làm gì, lúc đó anh đã ở đâu, giúp Doãn Cách Tử giải quyết ổn thoả, xử lý chuyện của cô ta. Mặc dù anh đã trở về, anh cũng không báo cho em biết trước, nếu không vì Mễ Tu thì chừng nào anh mới nhớ tới còn có một người là em. Ở trong bệnh viện, em thấy Mễ Tu ân cần chăm sóc Tiểu Quý, em hâm mộ, thậm chí ghen tị, bởi vì anh chưa bao giờ đối với em như thế, em không thích bản thân mình như vậy, ham muốn thứ của người khác. Em đã từng hỏi anh, vì sao ở bên em, lúc ấy anh nói, bởi vì em thích hợp với anh, vậy còn anh, anh thích hợp với em sao? Thứ em cần, em muốn, anh có cho được không? Du Phong, thừa lúc tình cảm của chúng ta còn chưa sâu nặng, em vẫn có thể buông anh ra, chúng ta chia tay đi, em cũng muốn tìm một người có thể đặt em ở trong lòng.”
Mai Phương nhân cơ hội đến thành phố B công tác mà tới thăm Mễ Tu và Tiêu Quý, bởi vì là công tác nên hôm sau bà phải rời khỏi. Trước khi đi, Mễ Tu nói với bà, mấy ngày trước Lưu Cẩm Trúc có đến tìm Tiêu Quý, hai người nói chuyện không thoải mái lắm, anh hy vọng Mai Phương đi xem bà, dù sao bà cũng là mẹ của Tiêu Quý, anh cũng không muốn bà có chuyện gì. Tuy rằng bây giờ Tiêu Quý vẫn chưa tiếp nhận Lưu Cẩm Trúc, nhưng dù thế nào, Mễ Tu vẫn mong muốn Tiêu Quý và bà có thể hoà thuận như lúc ban đầu, bởi vì chỉ có vậy, cô mới có thể quên đi đoạn hồi ức tối tăm kia.
Vì thế sau khi rời khỏi nhà trọ của Mễ Tu, Mai Phương đến thẳng chỗ của Lưu Cẩm Trúc, may mà hồi tết Lưu Cẩm Trúc đến thăm Tiêu Quý có để lại địa chỉ, nếu không Mai Phương cũng không biết phải làm sao tìm được bà.
Dựa theo địa chỉ đi vào tiểu khu cao cấp này, Mai Phương âm thầm cảm thán, xem ra mấy năm nay Lưu Cẩm Trúc sống không tệ, căn hộ thế này không phải người thường là vào ở được.
Nhấn chuông cửa, là Lưu Cẩm Trúc ra mở cửa, nhìn thấy Mai Phương, bà hơi sửng sốt.
“Mai Phương, sao chị lại tới đây?” Lưu Cẩm Trúc kinh ngạc nói, thật sự không ngờ sẽ gặp Mai Phương ở nơi này.
“Chị đến thành phố B công tác, nên sang đây thăm em.” Mai Phương nói xong, đáy mắt lướt qua một tia thương xót. Còn nhớ lần trước gặp mặt, Lưu Cẩm Trúc vẫn hồng hào dáng người đẫy đà, nhưng mới mấy tháng không gặp, cả người đã gầy xuống, khí sắc không còn tốt như trước. Xem ra nhất định đã xảy ra chuyện, nếu không Mễ Tu cũng sẽ không dặn bà sang đây thăm hỏi Lưu Cẩm Trúc.
“Vậy à, tốt quá, chị mau vào ngồi đi.” Lưu Cẩm Trúc nhiệt tình đón Mai Phương tiến vào.
“Em ở nhà một mình sao?” Sau khi tiến vào, Mai Phương nhìn xung quanh, thuận miệng hỏi.
“Mạnh Nhụy ở trong phòng nó, Học Đông đến tối mới về.” Lưu Cẩm Trúc bưng một ly cà phê tới, nói.
“À, Mạnh Học Đông bình thường bận rộn nhiều việc nhỉ.” Mai Phương uống một ngụm cà