Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
phê, nói.
“Đúng vậy, hiện tại kinh doanh càng lớn, mỗi ngày không ngừng xã giao, cuối tuần hiếm khi nghỉ ngơi.” Lưu Cẩm Trúc cụp mắt, ôn hoà nói. Tuy rằng giọng điệu bình thản, nhưng khó nén được một phần phiền muộn nào đó.
Mai Phương đặt xuống ly cà phê, vẻ mất mát vừa rồi trong mắt Lưu Cẩm Trúc bà thấy được, bà qua ngồi cạnh Lưu Cẩm Trúc, nhẹ nhàng cầm tay Lưu Cẩm Trúc: “Sao một thời gian không gặp, em lại gầy thành thế này, có phải không chăm sóc tốt cho mình không?” Mai Phương vốn muốn hỏi có phải vì Mạnh Học Đông bận rộn quá mà lơ là Lưu Cẩm Trúc không, cho nên mới không chăm sóc chính mình.
“Không có…” Lưu Cẩm Trúc miễn cưỡng tươi cười, cúi đầu lau khoé mắt. Từ khi bà biết nguyên nhân cái chết của Tiêu Viêm Sơn, đêm nào bà cũng mơ thấy ác mộng, mơ thấy Tiêu Viêm Sơn, mơ thấy Tiêu Quý, mơ thấy bọn họ chết vì khí ga trong nhà, sau đó bà bừng tỉnh, rồi lặp lại lần nữa, quả thực cả đêm không ngủ, con người tự nhiên cũng gầy xuống nhiều.
“À, Mễ Tu có nói với chị, mấy hôm trước em đi tìm Tiểu Quý, có phải con bé nói gì với em không. Nhưng em cũng đừng để trong lòng, Tiểu Quý chỉ là đứa nhỏ mạnh miệng mềm lòng, bây giờ nó chưa thể chấp nhận em, điều này cũng là lẽ thường, nhưng chị tin, thời gian qua lâu, Tiểu Quý sẽ lượng thứ cho em, em cũng đừng vì việc này mà quá tự trách mình để đau lòng.” Mai Phương an ủi, bà rõ ràng chuyện năm đó, Tiêu Quý sẽ mềm lòng, lúc này không thể tha thứ Lưu Cẩm Trúc cũng là lẽ thường.
“Không, em không trách con bé, em không trách nó đâu, nếu không phải vì em thì bố nó đã không chết…” Lưu Cẩm Trúc rốt cuộc không nhịn được nữa, trong phút chốc nước mắt rơi đầy hai má, những lời ngày đó Tiêu Quý đã nói vẫn còn quanh quẩn bên tai bà.
“Cũng không thể nói vậy, năm đó Viêm Sơn vì tai nạn xe cộ mới qua đời, đây là chuyện không ai có thể kiểm soát được.” Mai Phương thở dài, nghĩ đến chuyện của Tiêu Viêm Sơn năm đó, bà bùi ngùi không thôi.
“Không phải, nếu không vì em, anh ấy cũng sẽ không mở khí ga cùng chết với Tiểu Quý, lại càng không xảy ra tai nạn xe cộ, đều là em, đều tại em, anh ấy mới qua đời, còn thiếu chút nữa là hại chết Tiểu Quý, em không dám tưởng tượng, nếu Tiểu Quý có chuyện gì, em…em phải làm sao!” Lưu Cẩm Trúc bất lực, nghẹn ngào nói.
“Cái gì, em nói cái gì, khí ga…cùng chết…sao lại thế được…” Mai Phương không dám tin, tại sao có thể như vậy, Tiêu Viêm Sơn không phải chết vì tai nạn xe cộ ư?
“Cẩm Trúc, ý em là, năm đó Viêm Sơn vốn định…” Mai Phương không dám nói tiếp.
“Là Tiểu Quý nói với em, năm đó Viêm Sơn tâm như tro tàn, anh ấy mở khí ga định cùng chết với Tiểu Quý, sau đó không đành lòng, mới đưa Tiểu Quý tới bệnh viện, trên đường xảy ra tai nạn xe cộ…” Lưu Cẩm Trúc ôm mặt khóc, rốt cuộc không thế kiềm nén cảm xúc của mình.
“Tại sao có thể như vậy…” Mai Phương lẩm bẩm. Bà chỉ biết Tiêu Viêm Sơn chết vì tai nạn xe cộ, hoàn toàn không biết trước đó đã xảy ra chuyện như thế, may mà ông tỉnh táo lại trong nguy cấp, nếu không Tiểu Quý, đứa nhỏ đáng thương…
“Em không biết, thật sự không biết… Nếu em biết, em nhất định sẽ không bỏ đi, nhất định sẽ ở lại với con bé, vĩnh viễn ở bên nó… Đứa con gái đáng thương của em, suýt nữa đã chết trong tay bố nó…”
“May mà không có việc gì, may mà không có việc gì…” Mai Phương ôm vai Lưu Cẩm Trúc, an ủi Lưu Cẩm Trúc, cũng là an ủi chính mình. Những năm gần đây, bà đã coi Tiêu Quý là con gái mình từ lâu, hiện tại nhớ đến những gì mà cô đã trải qua, trong lòng bà đau nhói như kim đâm.
“Khi Tiểu Quý kể lại những chuyện đó với em, em thật sự cảm thấy mình không có mặt mũi nào xuất hiện trước mắt con bé, con gái của em, mấy năm nay rốt cuộc em đã làm gì… Sao em lại ích kỷ như vậy, bỏ lại nó khi nó vừa trải qua những chuyện như thế, nó nhất định rất sợ, nhất định rất khó chịu… Em thậm chí không dám tưởng tượng, nó đã sống như thế nào, khi đó nó mới 13 tuổi thôi, vẫn là một đứa nhỏ…” Chỉ cần nghĩ đến những chuyện Tiêu Quý đã trải qua, Lưu Cẩm Trúc hận không thể giết chính mình.
“Haiz, nó…đứa nhỏ đó…” Mai Phương nhớ lại dáng vẻ muốn nói lại thôi của Mễ Tu khi anh nhờ bà đến thăm Lưu Cẩm Trúc, e rằng anh đã biết chuyện. Không ngờ Tiêu Quý giấu kín chuyện này, mấy năm nay, bà hoàn toàn không biết có chuyện như vậy.
Ổn định lại cảm xúc, Mai Phương vỗ nhẹ lưng Lưu Cẩm Trúc, đau xót nói: “Năm đó em đi rồi, Tiểu Quý đã sống bừa bãi một khoảng thời gian, ngày nào cũng chơi cùng với mấy đứa thanh niên hư hỏng, trốn học, đánh nhau, không chịu cầu tiến. Khi đó chị tưởng rằng con bé không chịu nổi cái chết của bố nó, nhưng không ngờ có chuyện như vậy. Nhưng may là khoảng thời gian đó cũng không kéo dài, sau khi chị phát hiện, chị đã gọi Mễ Tu đi tìm con bé, em cũng biết, từ nhỏ Tiểu Quý đã rất nghe lời Mễ Tu, vì vậy, chị còn bảo Mễ Tu kết giao với Tiểu Quý, tuy rằng hơi hoang đường… Thế nhưng, kể từ khi ấy, Tiểu Quý liền trở về như xưa, biến thành đứa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, hơn nữa hiện tại tình cảm của hai đứa tốt lắm, Tiểu Quý còn thi đậu đại học B, khoảng thời gian kia coi như là sự rèn luyện của nó