Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.

, tương lai sau này nó nhất định có thể đối mặt với những trở ngại trong cuộc sống.”
“Cảm ơn chị, Mai Phương, nếu năm đó không có chị, hiện tại Tiểu Quý…em không dám nghĩ tới…” Lưu Cẩm Trúc cầm tay bà, cảm kích nói.
“Nói gì đó, chị vốn đã coi Tiểu Quý là con gái, hơn nữa, con bé nhất định là nàng dâu tương lai của nhà chị, chị không đối tốt với nó thì với ai chứ!”
“Tiểu Quý có thể nhận được tình yêu và sự yêu chiều của Mễ Tu, còn có một người mẹ chồng như chị, em thật sự mừng cho nó.”
“Em đó, cũng đừng quá tự trách, chuyện đã xảy ra lâu rồi, em có áy náy mãi cũng vô dụng, hiện tại điều quan trọng nhất chính là em sớm ngày tranh thủ được sự tha thứ của Tiểu Quý, tuy rằng miệng nó nói không, nhưng trong lòng vẫn khát vọng một gia đình hoàn chỉnh.” Nhớ lại đêm đó nhân lúc bà ngủ say Tiêu Quý đã lên tiếng gọi mẹ, trái tim Mai Phương lại đau nhói, chẳng có đứa nhỏ nào không muốn ở cùng với mẹ mình.
“Vâng, em biết, cho dù muốn em làm gì, chỉ cần Tiểu Quý có thể chấp nhận em, thế nào em cũng bằng lòng, em…”
“Dì Mai, dì tới rồi!”
Lời nói bị cắt ngang, Mạnh Nhụy từ trên lầu đi xuống, cười tươi đi đến trước mặt Mai Phương, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Cháu chào dì Mai.”
“Mạnh Nhụy xuống rồi à.” Mai Phương đáp, chào hỏi xa cách.
“Dạ, hôm nay trong trường không có lớp, vừa rồi cháu ở phòng ngủ đọc sách ạ, nghe thấy dưới lầu có tiếng động nên xuống xem thử, không ngờ là dì tới.” Mạnh Nhụy ngồi vào bên kia, kề sát Mai Phương, dịu dàng nói.
“Dì tới đây thăm Cẩm Trúc, sắp đi ngay đây.” Mai Phương cười cười, tuy rằng Mạnh Nhụy ăn nói nhẹ nhàng êm dịu giống như Tiểu Quý nhà bà, nhưng bà nhìn thế nào cũng không vừa mắt, cho dù ở điểm nào cũng kém hơn con dâu tương lai của bà.
“Lập tức đi ạ, sao vậy được, thật vất vả dì mới đến một chuyến, thế nào cũng phải ở lại ăn cơm!” Mạnh Nhụy tha thiết nói.
“Không được, lần này nhân tiện đi công tác dì mới đến đây, buổi tối còn phải cùng đồng sự trở về, không thể ở lại được.” Mai Phương cười nói.
“Thế ạ, vậy lát nữa cháu đi tiễn dì.” Mạnh Nhụy cười yêu kiều, còn nói: “Anh Mễ Tu không đi tiễn dì sao?”
“Không cần, dì và đồng sự đi cùng nhau, cháu đi tiễn cũng không tiện, hơn nữa Mễ Tu cũng không đi.” Mai Phương mau chóng từ chối nói.
Từ lúc Mạnh Nhụy xuống lầu, Lưu Cẩm Trúc chẳng nói gì, mà Mạnh Nhụy cũng không có ý đáp lại bà, sau lần cãi nhau đó, Mạnh Nhụy chưa từng hoà nhã với bà, lâu ngày bà cũng chẳng thèm nhiệt tình nữa. Bà ngước mắt nhìn về phía Mạnh Nhụy, thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô ta, thái độ khiêm tốn, hoàn toàn không còn vẻ vênh váo tự đắc thường ngày, Lưu Cẩm Trúc âm thầm suy đoán, xem ra cô ta vẫn còn chưa hết hy vọng đối với Mễ Tu. Lần trước Mạnh Nhụy nổi trận lôi đình nói Mễ Tu cự tuyệt cô ta, còn mắng mỏ Tiêu Quý, Lưu Cẩm Trúc cho rằng cô ta đã hết hy vọng đối với Mễ Tu, nhưng xem thái độ nói chuyện với Mai Phương, cô ta nhất định còn ý đồ với Mễ Tu.
Lưu Cẩm Trúc thở dài, tính tình kiêu căng tuỳ hứng của Mạnh Nhụy hiện tại phần lớn đều do Mạnh Học Đông chiều hư, làm cho cô ta dưỡng thành ý tưởng bất cứ thứ gì cô ta muốn cũng sẽ đạt được tới tay, nếu không thì mãi không ngừng lại.






Nấu hơn hai tiếng, rồi để ra ngoài cho thoáng một tiếng, bánh ú của bọn Tiêu Quý rốt cuộc đã ra lò.
Cả phòng khách phảng phất mùi thơm ngọt ngào, mềm dẻo, thanh đạm, còn nán lại dư vị.
Tiêu Quý lấy ra hai cái bánh ú, bỏ vào trong bát nhỏ, mím môi cười cười, hai má lúm đồng tiền chợt hiện. Mai Phương đi rồi, Mễ Tu liền đi vào phòng ngủ, thời gian gần đây anh đặc biệt bận rộn, ngay cả lúc cùng ăn với Tiêu Quý cũng sẽ mang theo máy tính xách tay, nhìn xem bất cứ lúc nào, buổi tối lại thức đêm tăng ca, thâm quầng nhàn nhạt hiện lên dưới đáy mắt. Ngửi mùi bánh ú trong bát, Tiêu Quý đưa mắt nhìn về phía phòng ngủ của Mễ Tu, Mễ Tu nhà cô nỗ lực như vậy, cô rất đau lòng, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy ngọt ngào không thôi.
Có một người, có thể vì tương lai của bọn họ mà cố gắng phấn đấu, mặc dù chưa biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng cũng sẽ vĩnh viễn khắc ghi tấm lòng sâu sắc này.
Tiêu Quý bưng bát lên, le lưỡi với Tiểu Mã Ca, rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ của Mễ Tu, tự động che chắn tiếng huýt sáo hạ lưu của Hầu Tử.
“Hửm?” Mễ Tu trả lời không rõ ràng, nhẹ nhàng cắn một ngón tay của Tiêu Quý.
“A Tu… Anh có thể đừng ăn em trước không, ăn bánh ú nhé?” Tiêu Quý cắn răng, hỏi.
“…” Mễ Tu lấy tay Tiêu Quý ra, quay đầu nhìn cô, đôi mắt sâu thẫm giống như vực thẳm không đáy.
“…Lát nữa bánh ú sẽ nguội…” Tiêu Quý nói chầm chậm.
Mễ Tu thở dài, em đã nói là ăn em, bây giờ bảo anh làm sao ăn bánh ú chứ. Tầm mắt anh liếc về phía cửa, bên tai truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào ở bên ngoài, Mễ Tu lại thở dài, quên đi, anh cũng không muốn biểu diễn cảnh xuân trực tiếp cho người khác xem.
“Em không lấy đũa, anh phải ăn thế nào đây?” Mễ Tu kéo nhẹ, Tiêu Quý xoay người ngồi trên đùi anh.
“Ách… Em lột lớp lá ra rồi cầm cho anh ăn được không?” Tiêu Quý vô tội chớp mắt, c