Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

về, Mị Mị đã chia tay anh ta, rất hoà bình, rất bình tĩnh, hai người không cãi vã gì hết, cũng không dây dưa, chỉ là chưa từng gặp lại sau lần ấy. Có lẽ là Mị Mị cố ý tránh né, mặc dù Tiêu Quý, Hầu Tử và Tiểu Mã Ca thường đến nhà trọ của Mễ Tu, nhưng Du Phong chưa bao giờ thấy Mị Mị, kể cả ăn cơm trong căn tin. Thì ra một người đã có lòng trốn tránh người khác thì có thể làm được tới bước này, hiển nhiên Mị Mị quyết tâm chia tay Du Phong.
Hôm nay sở dĩ bọn họ đến nhà trọ của Mễ Tu là vì Tiêu Quý đã hỏi trước, hôm nay Du Phong có việc không ở nhà, có lẽ tới khuya mới về, vì vậy mới thoải mái đưa Mị Mị tới đây, vốn định trước khi Du Phong trở về thì các cô sẽ rời khỏi, nhưng bây giờ…
Nhất thời có chút khó xử, không ai nói chuyện, người của phòng 308 vốn có thành kiến với Du Phong, giờ phút này lại không phản ứng gì.
Mị Mị cúi đầu, vẫn không ngẩng lên, chỉ là khoé mắt liếc về phía mũi giày của Du Phong.
“Phong Tử, cậu đã về rồi!” Đường Tam Thận mặc kệ cười cười, còn nói: “Ấy, không phải trước khi trở về cậu sẽ gọi điện thoại sao, Mị Mị đang ở đây…”
“…” Mọi người… Sư phụ, người đần độn à, còn ngại chưa đủ khó xử?!
Du Phong nhìn về phía Mị Mị, nhưng không nhìn thấy vẻ mặt cô, anh ta cười chua xót, bình tĩnh nói: “Tôi chỉ về lấy đồ rồi đi ngay.” Nói xong, anh ta xoay người đi.
Mọi người lại im lặng, không phải trở về lấy đồ sao…






Mãi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, trong phòng vẫn không ai nói chuyện, chỉ có mùi hương của gạo nếp và táo đỏ quấn quanh giữa hơi thở của trầm lặng.
“Cái kia…” Đường Tam Thận dè dặt nhìn về phía Mị Mị, nhút nhát nói: “Du Phong đã đi rồi, Mị Mị em giận à, xem đôi mắt em đỏ cả rồi.”
“…” Mọi người… Rất muốn đánh gã ngốc này!
“Khụ khụ!” Tiểu Mã Ca làm ra vẻ hắng giọng, một tay ôm vai Hầu Tử, nửa đe doạ nửa vui đùa nói: “Biết lợn chết thế nào không?”
“Chết thế nào?” Đường Tam Thận nghiêm túc hỏi.
“Tôi ở bên ngoài gặp được dì, nên đưa dì sang đây.” Du Phong trầm tĩnh nói, liếc nhìn qua Mị Mị, rồi nói: “Tôi đi trước.”
“Đi cái gì, không được đi, dì mang bánh ú qua đây, ăn trước đi.” Mai Phương túm lấy Du Phong muốn ra ngoài, nhiệt tình nói.
Du Phong theo bản năng nhìn về phía Mị Mị, kỳ thật lâu như vậy đã không gặp nhau, anh ta cũng nhớ cô. Anh ta biết Mị Mị luôn trốn tránh anh ta, mà anh ta cũng không muốn khiến cô bối rối, cho nên vẫn phối hợp. Nhưng hôm nay nhìn thấy cô, Du Phong đột nhiên không muốn chơi trò trốn tìm này nữa, anh ta muốn quang minh chính đại yên ổn nhìn kỹ cô, cô đã nói rằng mình không vui khi ở bên anh ta, vậy hiện tại chia tay rồi, cô có vui hay không.
“Được ạ, vậy cháu nếm thử tay nghề của dì Mai một chút.” Du Phong thu tầm mắt, khẽ cười với Mai Phương.
“Đúng rồi, đến đây đến đây, đều qua đây nếm thử bánh ú dì gói nào!” Mai Phương nói xong, vung tay lên, khí phách cao ngất.
“Wow, dì Hoa Mai, dì rất đảm đang nha!” Hầu Tử nhảy qua đây, ngồi xổm xuống hành lễ với Mai Phương, giống như thái giám thời xưa.
“Đó là đương nhiên!” Mai Phương ôm Hầu Tử nói: “Dì rất nhớ con, qua đây thăm con đó!”
Tiêu Quý đầu đầy vạch đen, không phải rất nhớ cô sao, qua đây để thăm cô sao, mẹ chồng tương lai của cô không thể đổi lời thoại khác ư?
Trước tiên bỏ bánh ú đã gói xong vào trong nồi nấu lên, sau đó lấy ra bánh ú của Mai Phương, gỡ lá rồi bỏ vào bát, mỗi người một cái, ăn ngon lành.
Ngọt ngọt, mềm mềm, dính dính.
Ăn rất ngon miệng.
“Ơ, sao trên lá gói bánh ú của dì Mai lại có đóng dấu của siêu thị nhỉ, kỳ quái thật!” Đường Tam Thận cầm một miếng lá bánh ú, hai má vẫn phồng lên.
“…” Kỳ thật bọn họ đã thấy nãy giờ, được không!
Mễ Tu và Tiêu Quý liếc nhau, không khỏi mỉm cười, Mai Phương làm sao biết gói bánh ú chứ, bọn họ chỉ là chẳng muốn lật tẩy bà thôi.
Bởi vì Đường Tam Thận không thức thời, lại trở thành đối tượng công kích của mọi người, Tiểu Mã Ca, Hầu Tử và Mai Phương liên thủ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Ngay cả Mị Mị cũng không nhịn được mà bật cười, tiếng cười nhỏ nhẹ rõ ràng truyền vào lỗ tai Du Phong.
Du Phong nuốt xuống miếng bánh ú trong miệng, mùi thơm mềm ngọt vẫn như cũ, nhưng anh ta lại nếm ra một chút cay đắng. Cô gái ngồi đối diện anh ta, từ lúc anh ta xuất hiện đã chẳng nhìn anh ta, thậm chí tiếc rẻ một ánh mắt. Du Phong cúi đầu, trông thấy gân xanh nổi trên tay, nhớ lại cảnh tượng ngày đó anh ta vội vàng chạy đến bệnh viện.
Từ khi ở chỗ Mễ Tu biết được tin tức ba Mị Mị nằm viện, Du Phong không kịp thay quần áo mà chạy tới bệnh viện, vốn định giải thích rõ ràng với Mị Mị, sau đó đi gặp ba mẹ cô. Nhưng ở ngoài phòng bệnh liền đụng phải Mị Mị, cô kinh ngạc trông thấy anh ta, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, sắc mặt không gợn sóng nói với anh ta, đi theo em. Nói thật, khi đó Du Phong có dự cảm xấu, anh ta chưa bao giờ thấy Mị Mị như vậy, ở trong lòng anh, cô luôn điềm tĩnh khéo léo.
Du Phong đi theo Mị Mị đến một góc không người, cô đứng bên cửa sổ, hình dáng thoạt nhìn có chút dứt khoát.
“Miểu