Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.
.
Tiêu Quý nghe vậy ngẩng đầu, lại sửng sốt, trong lòng dâng lên cảm giác không tốt.
Mạnh Nhụy sao lại đến đây?
Hầu Tử, Tiểu Mã Ca và Mị Mị cùng ngẩng đầu nhìn qua, các cô và Tiêu Quý liếc nhau, trong lòng dường như có chung ý nghĩ. Đến tính sổ đây mà, xem ra cô ta đã xem thấy bài viết.
Tiểu Mã Ca đứng lên trước, cười nhẹ, vén mái tóc đen trên vai, hơi nheo mắt. Lúc trước các cô và Tiêu Quý cùng đến khoa âm nhạc tìm Mạnh Nhụy còn có bốn người, hiện tại cô ta qua đây, lại là đơn thương độc mã, tính coi thường ai hả!
Quả thực là khiêu khích, khiêu khích trắng trợn!
Tiêu Quý cũng đứng lên, kỳ thật sau khi đăng bài viết, cô có chút hối hận, tuy nói là do Mạnh Nhụy cố ý khiêu khích trước, ác ý hãm hại cô, nhưng cô trả lại bài viết như vậy, hình như có chút không đúng. Nhưng bài cũng đã đăng rồi, cái gọi là nước đổ khó hốt lại, cô cũng hết cách. Cô cũng nghĩ tới Mạnh Nhụy sẽ thấy bài viết kia, khẳng định rằng là do cô làm, cô ta sẽ tìm cô lý luận, nhưng hiện tại Mạnh Nhụy thật tìm tới đây, chỉ có một mình, Tiêu Quý vẫn có chút bất ngờ.
Nhìn bọn Tiểu Mã Ca, Tiêu Quý nhẹ giọng nói: “Tớ đi ra xem thử.”
“Bọn tớ đi cùng cậu.” Hầu Tử kéo Tiêu Quý, nói. Cô đã từng thấy Mạnh Nhụy cố tình gây sự, nói chuyện độc địa, con người không biết nói lý lẽ, cô sợ một mình Tiêu Quý sẽ bất lợi.
“Không sao, không cần đâu, ở đây cô ta có thể làm gì chứ.” Tiêu Quý cười cười, nói.
“Cái này khó nói lắm, chỗ này của cô ta …” Tiểu Mã Ca chỉ vào huyệt thái dương của mình: “Có vấn đề.”
“Đúng đó Tiểu Quý, đông người sức mạnh, huống hồ bài viết kia là do tớ viết.” Mị Mị nói.
“Là tớ đăng lên.” Hầu Tử nắm vai Tiêu Quý, nhe răng cười.
Tiêu Quý cũng cười, thấy Mạnh Nhụy ngoài cửa đã mất kiên nhẫn, trong lòng cầu nguyện, cầu Chúa phù hộ cô ta.
Bốn người cùng ra, đứng trước mặt Mạnh Nhụy, xếp thành hàng, mặt không cảm xúc mà nhìn cô ta.
Mạnh Nhụy trừng mắt, nhìn bốn người các cô, hận không thể ăn tươi nuốt sống các cô. Đêm qua cô ta lên diễn đàn, nhìn bài viết thứ nhất không chớp mắt, tuy rằng lượng xem không nhiều, nhưng đã có vài bài bình luận, mũi nhọn đều chỉa vào nhân vật chính trong bài viết, mà tên của nhân vật chính là USC. Nhìn đến đó, Mạnh Nhụy hết hồn, nén lòng đọc tiếp, càng đọc càng tức, đến cuối cùng thiếu chút nữa là ném văng máy tính. Bài viết kia rõ ràng viết về cô ta, ngấm ngầm hại người, nói cạnh nói khoé, nói cô ta là đứa nhỏ xấu tính bị ba chiều hư, không biết trời cao đất rộng, kiêu căng tuỳ hứng, dã man ngang ngược, vô tri lại thô lỗ, thậm chí còn nói toạc ra cô ta cướp mẹ của người khác, bây giờ còn trả đũa!
Thật quá đáng! Mạnh Nhụy từ nhỏ đến lớn có lúc nào bị người ta chỉ trích như thế chứ!
“Tiêu Quý, bài viết trên diễn đàn trường là do cô đăng lên phải không!” Mạnh Nhụy chỉ vào mũi Tiêu Quý, hung tợn chất vấn.
“Bài viết gì?” Tiêu Quý biết rồi vẫn hỏi.
“Bớt giả bộ đi! Ngày hôm qua tôi đã thấy rồi, bài viết như vậy, ngoài cô ra thì còn có ai chứ, thật là đê tiện!” Mạnh Nhụy không thèm để ý bạn học đi ngang qua, cô ta cao giọng gào thét.
Tiêu Quý thấy có nhiều bạn học bị thu hút qua đây, đều ghé mắt tò mò, cô nhíu mày, hạ giọng: “Chúng ta đi ra ngoài nói.”
“Đi ra ngoài làm gì! Tôi muốn cho bạn học của cô biết Tiêu Quý cô là loại gì!” Mạnh Nhụy hô lên, liếc nhìn bạn học xung quanh một cái, tăng lớn âm lượng: “Cô giận chỉ vì mẹ cô không cần cô, mà ở lại bên cạnh chăm sóc tôi và ba tôi, cô lại vô sỉ đăng lên bài viết như vậy, hãm hại tôi, chửi bới tôi, khó trách dì Cẩm Trúc không cần cô, người như cô không xứng với ai cả, cô nên lẻ loi cả đời!”
Nghe đến những lời này, xung quanh ồ lên một mảnh, các sinh viên đều vây quanh đây thảo luận, ánh mắt nhìn Tiêu Quý cũng có chút khác thường.
Tiêu Quý cắn môi, mở to hai mắt nhìn, giờ phút này nghe Mạnh Nhụy nói vậy, cô không đau lòng mà là phẫn nộ. Mấy ngày nay cô suy nghĩ rất nhiều, sự ra đi của Lưu Cẩm Trúc trước kia, mãi mãi là nút thắt trong lòng cô, mà bố rời khỏi thế gian này chính là sự tiếc nuối không thể bù lại, tuy nhiên những điều này cũng không thể trở thành cân nặng để người khác tấn công cô làm tổn thương cô, nhất là Mạnh Nhụy, cô ta càng không có tư cách đó.
Tiêu Quý tiến lên một bước, cho Mạnh Nhụy một cái bạt tai, hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người, sạch gọn lưu loát.
Bọn Hầu Tử giật mình, hoàn toàn không ngờ tới Tiêu Quý luôn ngoan hiền sẽ làm ra hành động như vậy.
Bạn học xung quanh cũng nhìn về phía Tiêu Quý, trong mắt đều là vẻ hoảng hốt.
Mạnh Nhụy ôm má, ngây ngẩn cả người, dường như không thể tin vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Tiêu Quý lấy lại bình tĩnh, nhìn chằm chằm Mạnh Nhụy, không chút sợ hãi nói: “Mạnh Nhụy, đúng vậy, bài viết là do tôi đăng lên, nhưng cô không có một chút uất ức nào cả, bởi vì cô khiêu khích trước, hơn nữa nội dung trong bài viết của cô phần lớn là vô căn cứ, ác ý tổn thương tôi, chửi bới tôi, mà bài viết tôi đăng lên đều là sự thật, không có nửa điểm sai. Vừa rồi tôi đánh cô, là bởi vì không thể ngăn cản cái miệng của cô, hãm hại tôi lần này đến lần khác, cá