Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

i gì gọi là đứa con không ai cần chứ? Tôi có bố tôi yêu thương tôi, bà nội, còn có Mễ Tu, dì Mai, còn có những người bạn thân của tôi, tôi làm sao không có ai cần! Cô nói thế, vậy cô thì sao? Ngoài ba cô bằng lòng chiều chuộng yêu thương cô ra, thì cô còn có ai đối xử thật lòng với cô hả, còn dám so với tôi, cô quả thật đáng buồn lại đáng thương.”
Mạnh Nhụy nhất thời hốc mắt đỏ ngầu, cơ thể hơi run rẩy. Tiêu Quý lại đánh cô ta, cô lại dám đánh cô ta, từ nhỏ đến lớn ba cô ta chưa từng động đến một ngón tay với cô ta. Mạnh Nhụy hoàn toàn không nghe những lời kia của Tiêu Quý, trong đầu cô ta chỉ có một ý nghĩ, đó chính là đánh trả.
Mạnh Nhụy hung hăng trừng Tiêu Quý, cô ta thở hổn hển, vươn ngón tay chỉ vào cô: “Cô lại dám đánh tôi, dám đánh tôi hả!!!” Nói xong, cô ta xông qua đây.
Tiểu Mã Ca nhanh tay lẹ mắt kéo Tiêu Quý ra, Mạnh Nhụy xông lên khoảng không, lảo đảo một chút suýt nữa ngã xuống.
Bạn học xung quanh cười nhạo ra tiếng, mà tiếng cười lại càng chọc giận Mạnh Nhụy hơn.
Cô ta không còn quan tâm đến gì nữa, hoàn toàn hoá thành một con chó điên, gặp người nào cắn người đó. Thấy Tiêu Quý được Tiểu Mã Ca bảo hộ ở phía sau, tầm mắt vừa chuyển qua, ánh mắt hung ác liếc về phía Mị Mị rõ ràng đang sợ hãi, cô ta hét lên một tiếng vọt qua, kéo tóc Mị Mị.
Hầu Tử la lên: “Mẹ kiếp!” Cô đi nhanh qua, nắm lấy cánh tay Mị Mị kéo về đây, Mị Mị đau đớn kêu lên.
Tiểu Mã Ca và Tiêu Quý cũng vội chạy qua, kéo Mạnh Nhụy nhưng không dám dùng nhiều sức, sợ rằng cô ta bứt tóc Mị Mị.
Bạn học xung quanh không xem náo nhiệt nữa, mà mau chạy qua hợp lực túm lấy Mạnh Nhụy, thật vất vả mới giải cứu Mị Mị ra ngoài, nhìn kỹ lại, trên tay Mạnh Nhụy đã có vài sợi tóc đen.
Mị Mị đau đến khuôn mặt trắng bệch, cô không ngừng run rẩy.
Tiêu Quý, Tiểu Mã Ca và Hầu Tử hoàn toàn bùng nổ, trong nháy mắt các cô hoàn thành ma quỷ, từ từ đi về phía Mạnh Nhụy.
Các bạn học của Tiêu Quý cũng không nhàn rỗi, bọn họ vây quanh các cô, có lên tiếng ủng hộ, có ngăn cản, có giúp đỡ, còn có hạ độc thủ.
Trong hành lang là một mảnh hỗn loạn, tình cảnh đã không thể không chế.






Vốn là chuyện đóng cửa đánh chó, nhưng không biết ai báo cho thầy giáo, Tiểu Mã Ca còn chưa bắt đầu thì bọn họ đã bị xách vào văn phòng.
Sau khi thầy giáo biết rõ tình huống thì gọi giảng viên của Mạnh Nhụy tới, giảng viên biết Mạnh Nhụy có quan hệ đặc biệt nên thì thầm với thầy của Tiêu Quý một chút.
Sau đó ánh mắt thầy giáo nhìn về phía bọn Tiêu Quý liền thay đổi, lúc đầu là ấm áp, hiện tại giống như ánh mắt giảng viên của Mạnh Nhụy, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Theo tôi đến văn phòng hiệu trưởng, các em không để tôi yên tâm chút sao!” Thầy giáo nói, hung hăng trừng các cô mấy lần.
Tiêu Quý, Tiểu Mã Ca và Mị Mị đưa mắt nhìn nhau, còn muốn kinh động đến hiệu trưởng? Không phải chỉ là đánh vài cái thôi sao, huống hồ thầy giáo tới đúng lúc vậy, các cô còn chưa kịp động tới Mạnh Nhụy mấy cái, ngoài cái tát của Tiêu Quý ra cũng chỉ là lôi kéo mấy cái mà thôi, người bị thương nghiêm trọng nhất là Mị Mị của các cô!
“Không ở đây? Vậy ở đâu?” Hiệu trưởng hỏi.
Tiêu Quý nói ra tên của một thị trấn chưa từng nghe đến, cũng rất xa xôi.
Hiệu trưởng…chuyển qua Tiểu Mã Ca: “Em thì sao? Gọi cha mẹ em tới!”
“Em ở Mông Cổ!” Tiểu Mã Ca bình tĩnh nói.
“…” Hiệu trưởng.
“Các em không phải là người của thành phố này sao?” Hiệu trưởng đã có chiều hướng nổi giận.
“Em…là người ở đây…” Hầu Tử run rẩy giơ móng vuốt lên.
“…” Tiêu Quý, Tiểu Mã Ca, Mị Mị…
Sau khi Hầu Tử tuân lệnh gọi điện thoại cho ba, phòng hiệu trưởng trở về yên tĩnh, chỉ có Mạnh Nhụy thường thường thầm nức nở vài tiếng, còn có thầy giáo an ủi cô ta.
Tiêu Quý bĩu môi, các cô còn chưa kịp đánh cô ta, cô ta rốt cuộc khóc gì chứ. Ngược lại Mị Mị nhà cô bị kéo mấy sợi tóc, đau đến mặt trắng bệch, cũng không thấy ai qua an ủi một câu, quả nhiên tình trạng kinh tế quyết định quan hệ giai cấp.
Trong lúc chờ đợi, vẻ mặt hiệu trưởng như thâm thù đại hận, rốt cuộc cánh cửa mở ra, từ bên ngoài một người đàn ông trung niên tiến vào, rõ ràng là…ba Mạnh Nhụy.
Mạnh Nhụy giống như trông thấy cứu tinh, cô ta bổ nhào vào lòng Mạnh Học Đông, tìm kiếm an ủi.
Mạnh Học Đông đau lòng sờ sờ hai má hơi sưng đỏ của cô ta, nhẹ giọng hỏi: “Không có việc gì, con có đau chỗ nào không, khó chịu ở đâu?”
“…Con hơi buồn nôn, đầu căng ra, hơi choáng váng, mặt cũng đau, trên người cũng đau, hu hu hu hu.” Mạnh Nhụy yếu ớt tựa vào người Mạnh Học Đông, làm nũng nói.
Mạnh Học Đông đau lòng, nhẹ giọng an ủi.
Hiệu trưởng đại nhân bước lên phía trước, bắt tay với Mạnh Học Đông, nói rằng không chiếu cố tốt cho Mạnh Nhụy, để một vài bạn học không hiểu chuyện bắt nạt cô ta, hãy yên tâm ông ta nhất định sẽ phạt cảnh cáo, tuyệt đối không xảy ra lần nữa.
Mạnh Học Đông để Mạnh Nhụy ngồi xuống trước, nhìn về phía hiệu trưởng, nghiêm mặt nói: “Sức khoẻ của con gái tôi không tốt lắm, tôi tin tưởng quý trường, mới để con bé ch