XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

nhượng vì đại cục.
trước người xuất hiện bóng tối, che mất ánh sáng trước mặt, đôi giày đen tinh xảo phía dưới, ngước nhìn lên là khuôn mặt tuấn lãng ôn hào. Thấy cô gái thanh tú mang theo vẻ ngây ngô mơ hồ, Cố Giang Nghiêu hơn mím môi, khẽ nhếch lên, dịu dàng nói: “Oản Oản”.
Thanh Tuyền sửng sốt, sau đó mới gật đầu: “Vâng”.
Cố Giang Nghiêu thấy nàng không có vẻ lạnh lùng như ngày trước, trong lòng rất là vui mừng, đưa tay cầm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, ánh mắt đầy nhu tình: ” Nhiều ngày không gặp, Oản Oản có nhớ ta không?”
Nam tử trước mắt tuy rất đẹp, nhưng Thanh Tuyền cũng không phải nữ tử lăng nhăng, nàng nhíu mày, nhưng lại nhớ tới lời Ninh Ngọc Hành vừa rồi, nam tử này, là người trong lòng của Ninh Oản.
Cố Giang Nghiêu nhìn vẻ si mê của Ninh Oản trước mặt, trong lòng càng vui mừng hơn, lạnh lùng khi ấy làm cho y nóng ruột nóng gan, giờ thấy nàng như lúc ban đầu trong lòng y lại càng khẳng định, chắc chắn là Việt quốc công muốn Ninh Oản tránh mình, gán ghép cho Bùi Khuyết.
Y không muốn cho hắn toại nguyện đâu.
Cô gái dịu dàng mềm mại, dù chưa nẩy nở nhưng vẫn mê hoặc lòng người. Cố Giang Nghiêu đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng, mềm mại trơn láng làm cho mắt y càng thâm trầm, cúi người muốn hôn lên….
”Meo….” một tiếng, sau đó là tiếng bước chân rất nhỏ, chậm rãi tới gần.
Nghe được tiếng vang, hai người đều quay lại.
Dưới bóng cây, nam tử mặc áo bào màu trắng từ từ đi tới, đạp lên hoa rơi đầy đất, vẻ mặt đạm bạc, đẹp như một bức ảnh tiên nhân, chẳng qua trong ánh mắt vừa trong trẻo nhưng lại lạnh lùng sáng rực khiếp người.
Con mèo nhỏ màu trắng trong ngực, cùng màu áo nam tử như hòa làm một.
Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết, thấy mặt y lạnh lùng, trong lòng nhất thời hiểu rõ, tuy giờ trong cơ thể này không phải là nàng, nhưng đó là Ninh Oản.
Trước mắt Bùi Khuyết lại dám làm ra chuyện lỗ mãng như vậy. Lá gan của Cố Giang Nghiêu này, quả nhiên rất lớn.






Ánh Mắt Của Sở Quốc Sư.
Đang làm chuyện tốt lại bị quấy rầy, Cố Giang Nghiêu khẽ nhíu mày lại, cung kính hành lễ. Trong nháy mắt, khi y cúi đầu, trên khuôn mặt tuấn lãng lộ rõ vẻ bất mãn.
Thanh Tuyền xấu hổ đỏ bừng mặt nhưng trong lòng lại có vài phần vui mừng. Nhìn vẻ mặt của Bùi Khuyết như vậy thì có lẽ y cảm thấy không vui. Trông thấy nam tử khác có thái độ thân mật với mình, y lại thấy không vui, hàm ý trong đó không cần phải nói cũng biết.
Nàng biết Bùi Khuyết thích Ninh Oản. Hiện tại, nàng đang mang khuôn mặt của Ninh Oản. Hơn nữa…Căn cứ theo tình hình này, Ninh Oản có thể trở về hay không, rất khó mà nói được. Trong lòng nàng hi vọng Ninh Oản cả đời cũng sẽ không quay lại được, có như vậy thì bản thân mới có thể thay thế Ninh Oản sống tiếp. Thanh Tuyền nàng cũng không ham hố thân phận đích nữ của phủ Ninh Quốc Công. Bởi vì thân phận trước kia của nàng so với thân phận của Ninh Oản còn tôn quý hơn rất nhiều.
Thanh Tuyền chăm chú nhìn nam tử trước mắt. Vẻ mặt y trong trẻo nhưng lạnh lùng, hơi cong môi lên – nàng muốn a. Đúng là nam tử khiến cho người ta vừa gặp đã thương.
Cố Giang Nghiêu vừa nghe thấy vậy, lập tức nở nụ cười, mặt mày vẫn lộ vẻ phóng khoáng, nói : ”Thái tử điện hạ không phải đã nhìn thấy hay sao? Tại hạ cùng với Oản Oản lưỡng tình tương duyệt , vừa rồi chẳng qua là kìm lòng không đậu mà thôi.” Mặc dù lời nói có vẻ vân đạm phong khinh nhưng cũng tràn đầy vẻ khiêu khích.
Y biết tình cảm của Bùi Khuyết dành cho Ninh Oản không hề đơn giản nhưng…. Oản Oản lại cứ một mực thích y.
Cố Giang Nghiêu cảm thấy hả lòng hả dạ vô cùng, nhất thời cười rạng rỡ.
Bùi Khuyết không nhìn Cố Giang Nghiêu nữa, bỗng nhiên y dời bước đi đến trước mặt Thanh Tuyền. Thiếu nữ vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, đứng ở trước mặt y cũng chỉ cao đến ngực y. Bùi Khuyết hỏi : ” Oản Oản! Muội có thích Cố Giang Nghiêu không?
Người trong lòng đột nhiên đứng ở trước mắt, dáng vẻ đào hoa tuấn tú, dịu dàng nhìn mình, khiến cho trái tim Thanh Tuyền thoáng cái đã đập rộn lên, một lát sau mới ấp úng nói : ” Không…Không có”. Lời này là thật, tuy rằng nàng thấy Cố Giang Nghiêu rất tuấn tú nhưng cử chỉ của hắn lại vô cùng lỗ mãng, khiến cho nàng cảm thấy rất phản cảm.
Sắc mặt Cố Giang Nghiêu trắng bệch, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ ở bên cạnh, chỉ thấy nàng hơi cúi đầu, khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng, dáng vẻ e thẹn như thế, y đương nhiên hiểu rõ là nàng có ý gì.
Oản Oản…Vậy mà…
” Nếu không có việc gì thì khanh hãy lui xuống trước đi. Bản vương muốn nói chuyện với Oản Oản.” Cuối cùng, Bùi Khuyết liếc mắt nhìn Cố Giang Nghiêu, nói : ”Chuyện ngày hôm nay coi như bỏ qua nhưng lần sau khanh không được lấy lí do này nữa”.
Ninh Oản nhìn sắc mặt đã tái xanh của Cố Giang Nghiêu, thoạt nhìn muốn có bao nhiêu đặc sắc thì có bấy nhiêu đặc sắc, lập tức không kiềm chế được nữa kêu ” Meo meo meo meo meo meo” loạn lên.
”… Meo meo meo meo meo meo” .Không hổ là A Khuyết của mình.
Cố Giang Nghiêu cảm nhận rất rõ ràng ý giễu cợt trong tiếng k