XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.

êu của con mèo nhỏ, sắc mặt của hắn lại càng thêm khó coi. Chỉ thấy Bùi Khuyết cúi đầu chọc chọc cái đầu nhỏ của con mèo nhỏ, dịu dàng quở trách : ” Bướng bỉnh quá”.
” Meo meo…” Ninh Oản vẫy vẫy đuôi, tâm tình rất tốt, cặp mắt tròn vo to đẹp cực kỳ.
Cố Giang Nghiêu đã đi rồi nhưng Thanh Tuyền vẫn ngẩng đầu si ngốc nhìn nam tử ở trước mắt. Tuy y tỏ ra dịu dàng với con mèo nhỏ kia chứ không phải với mình nhưng trái tim thiếu nữ của nàng vẫn thấy nảy sinh tình cảm yêu thích với y.
Có lẽ Bùi Khuyết vẫn có cảm giác với mình.
” Thái tử điện hạ, vừa rồi… Vừa rồi là muội…” Hai gò má của thiếu nữ ửng đỏ, thoạt nhìn xinh đẹp bức người.
Rốt cục, Bùi Khuyết cũng liếc mắt nhìn nàng, nói : ”Đừng chạy lung tung, còn có…Đừng gặp Cố Giang Nghiêu nữa.”
Thanh Tuyền nghe xong, nhất thời trong lòng cảm thấy ngọt ngào giống như là ăn mật vậy, lập tức gật đầu. Tuy rằng nàng muốn cùng Bùi Khuyết trò chuyện nhiều hơn, thế nhưng… Như vậy cũng hơi bất tiện, nhân tiện nói : ” Ninh Ngọc Hành, à không… Ca ca đang tìm muội, muội đi trước.”
”Ừ” Bùi Khuyết gật đầu, hất cằm.
Khi bóng lưng thiếu nữ xa dần, lập tức có hai người bước ra từ trong góc tối.
Một người mặc một bộ trường bào màu xanh thẫm, dáng vẻ vô cùng lỗi lạc. Người đó chính là quốc sư nước Đại Chiêu – Sở Vân Thâm. Một người khác vừa rồi còn bị rất nhiều các vị cô nương quấn quít – Đại tướng quân Ninh Ngọc Hành.
Trong lòng Ninh Ngọc Hành cảm thấy vô cùng tức giận. Y vốn vì nể mặt muội muội nên mới tỏ ra lễ độ với Cố Giang Nghiêu. Thế nhưng vừa rồi…Tên kia lại muốn khinh bạc muội muội của y, điều này làm cho hắn không thể nhẫn nhịn được nữa. May mà Thái tử điện hạ đứng ra đúng lúc. Nếu không thì…Khốn nạn mà!
Ánh mắt muội muội của mình cũng kém quá đi.
”Quốc sư! Có nhìn thấy điều gì không?” Bùi Khuyết nhìn Sở Vân Thâm, mở miệng hỏi.
Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Sở Vân Thâm, trong đầu thầm nghĩ : Xem ngươi nói như thế nào?
Sở Vân Thâm cảm nhận được ánh mắt của con mèo nhỏ, khóe môi cong lên, thái độ thản nhiên, nói : ” Chưa. Có lẽ người Ninh đại tiểu thư lo lắng không phải là Cố Giang Nghiêu.”
Ninh Oản ”…” Đây không phải là lời nói nhảm hay sao? Không…phải là trợn mắt nói mò mới đúng.
Ninh Ngọc Hành chợt thở phào nhẹ nhõm. May mắn! May mắn quá! Muội muội ngu ngốc nhà mình cũng không có tình cảm quá sâu đậm với Cố Giang Nghiêu… Sau đó, ánh mắt sâu xa nhìn thoáng qua vẻ mặt lạnh nhạt của Bùi Khuyết, thầm nghĩ trong lòng : Người như vậy mới là nhân tuyển tốt để làm em rể chứ?
Cặp mắt của Bùi Khuyết lộ vẻ âm trầm, hồi lâu mới nói : ”Quốc sư! Cần phải tìm được Oản Oản càng sớm càng tốt. Có như vậy ta mới thấy an tâm.”
Dáng vẻ của Sở Vân Thâm vừa giống như đang nhận trọng trách lại vừa có vẻ trung thành, cúc cung tận tụy. Ở một bên, Ninh Oản nhìn thấy dáng vẻ của Sở Vân Thâm như vậy cũng thấy thương hại thay hắn. Bởi vì hắn rõ ràng biết mình ở ngay bên cạnh Bùi Khuyết nhưng lại không thể nói cho y biết.
Trên đường đi, Ninh Oản cảm thấy tâm trạng vô cùng tốt. Tuy rằng nàng không hiểu Sở Vân Thâm làm như vậy để làm gì nhưng vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Cố Giang Nghiêu, nàng cảm thấy vô cùng hả giận.
Trước đây, lúc Bùi Khuyết thấy mình ở cùng với Cố Giang Nghiêu, y không hề có một chút biểu hiện gì nhưng hôm nay… Nàng rốt cục cũng thấy Bùi Khuyết tỏ ra bất mãn với Cố Giang Nghiêu.
Như vậy là được rồi. Ninh Oản cọ cọ cái miệng nhỏ vào lòng Bùi Khuyết, lặng lẽ khen ngợi y.
Một hồi lâu, Bùi Khuyết vẫn không nói chuyện. Ninh Oản lập tức vươn móng vuốt cào cào tay của y, kêu lên ”Meo meo”.
Thấy con mèo nhỏ tâm trạng không tệ. Bùi Khuyết mím môi. Vẻ mặt khi nhìn con mèo nhỏ rất dịu dàng. Y nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của nó, động tác trước sau như một, vô cùng thân thiết. Y đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng : ”A Cửu”
”Meo meo” Ninh Oản cào cào cái đầu nhỏ, nhiệt tình lên tiếng.
Bùi Khuyết cười rất thản nhiên, khiến cho Ninh Oản không rời mắt ra được, quả thực rất muốn nhào tới liếm y một cái.
”Em biết vì sao ta lại không lo lắng cho Oản Oản không?”
”Meo meo?” Vẻ mặt của Ninh Oản có vẻ mờ mịt. Đúng rồi, nếu như Bùi Khuyết thực sự thích mình, y sẽ lo lắng đến phát điên nhưng vì sao từ đầu đến cuối, y cũng không hề lo nghĩ quá nhiều như vậy?
Bùi Khuyết cúi đầu, giọng nói rất khẽ, giống như là đang nói với nàng, lại giống như đang thầm thì : ”Ta luôn cảm thấy… Oản Oản ở ngay bên cạnh ta.”
Thân thể Ninh Oản bỗng run lên, vô cùng sửng sốt.
Tuy rằng y biết người Oản Oản quan tâm lo lắng không phải là mình nhưng trực giác khiến cho y có cảm giác như vậy. Bùi Khuyết cười rực rỡ, nói :
” Người Oản Oản lo lắng, có lẽ không phải là người đó, có lẽ … Nàng thích ăn nhất là bánh ngọt.”
Ninh Oản phe phẩy cái đuôi, không phục, kêu lên : ”Meo meo”
Nói bậy! Người ta rõ ràng lo lắng cho chàng mà.
Bùi Khuyết cúi xuống, khẽ hôn lên cái đầu nhỏ dày lông nhung của con mèo nhỏ.
Ninh Oản say mê, híp mắt lại, kêu : ” Meo meo…”
A…Được hôn thật là thích.