Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.
thẹn thùng ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn sáng rực, dung nhan của nàng nghiêng nước nghiêng thành, đôi mắt xếch mềm mại tinh xảo, đôi môi hồng anh đào khẽ mở: “Biểu ca”.
Ninh Oản rốt cục cũng định thần, Dư Thù này đời trước nàng rất có ấn tượng, sau khi vào cung, nàng ta rất thân thiết với nàng, khiến nàng muốn xa cách cũng khó. Nhưng sau đó, nàng ta lại chậm chạp không muốn lập gia đình, trong nhà bức bách nên mới uất ức mang đến kể, khi đó nàng biết được, Dư Thù tài mạo song toàn này có tâm tư với đế vương, cũng chính là phu quân của Ninh Oản nàng.
Lúc đó nàng không có tình cảm với Bùi Khuyết, cùng lắm cũng chỉ là chút cảm tình ngày bé, ngược lại đối với người bạn tốt ở trong cung này vẫn thiên vị hơn. Khi đó nàng nghĩ, nếu Dư Thù thích Bùi Khuyết mà y cũng không có phi tần, không bằng vì y mà giật dây.
Từ lúc nàng ở phủ Việt Quốc công, nàng cũng hiểu nam tử ba thê bốn thiếp là chuyện thường, đế vương tam cung lục viện phi tần như mây, Bùi Khuyết lại chỉ có một nữ nhân, nàng là hoàng hậu đương nhiên phải nghĩ. Về phương diện khác, nàng cũng áy náy với Bùi Khuyết, cho nên với Dư Thù là biểu muội của y, biết quan tâm chăm sóc, đúng là ứng cử tốt nhất.
Nhưng cuối cùng….
Nàng không ngờ Dư Thù lại là người như vậy, cả đời nàng sẽ không để cho nàng ta tiếp cận Bùi Khuyết lần nào nữa.
Trong điện không khí vui vẻ hòa thuận, nữ tử quần áo màu đỏ tía, thân mình thướt tha, đường con lả lướt, Ninh Oản nghĩ đến mình giờ mới mười bốn tuổi… tuy là cũng bắt đầu nảy nở nhưng mà so với Phó Dư Thù, đúng là nụ hoa ngây ngô so với bông hoa xinh đẹp nở rộ mà.
Huống hồ giờ nàng còn trong thân phận xấu hổ là mèo nữa.
Không được, nàng không thể để Phó Dư Thù tiếp cận Bùi Khuyết, một góc áo cũng không được!
Trời cũng tối rồi, mà một cô nương trang dung diễm lệ lại ngồi trong điện chờ Bùi Khuyết, nàng đúng là nuốt không nổi cục tức này.
Ăn Dấm Chua ( Ghen )
Nghe thấy một tiếng ” Meo meo…” vang lên. Con mèo nhỏ trong lòng thoáng cái đã nhảy về phía Phó Dư Thù. Phó Dư Thù mỉm cười e lệ nhìn về phía Thái tử biểu ca. Dường như bị tiếng kêu của con mèo nhỏ dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thân thể liên tục lui về phía sau mấy bước.
Con mèo nhỏ nhanh nhẹn đáp xuống đất, vẫy vẫy đuôi, hướng về phía Phó Dư Thù kêu ” Meo meo meo meo meo meo”, dáng vẻ giống như vô cùng giận dữ.
Bùi Khuyết không ngờ con mèo nhỏ lại có hành động như vậy, sửng sốt trong chốc lát. Sau đó, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ vội ôm lấy con mèo nhỏ đang đứng ở dưới đất, nhìn về phía thiếu nữ đang hoảng sợ ở trước mắt nói : ” A Cửu hơi bướng bỉnh môt chút, đừng sợ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Dư Thù trắng bệch. Hồi lâu, nàng ta mới ngơ ngác lắc đầu, gượng cười, nói : ”Con mèo này thật là đẹp nhưng đẹp mà lá gan lại quá nhỏ.” Thoạt nhìn thiếu nữ có khuôn mặt xinh đẹp vô cùng, lại có dáng dấp yểu điệu động lòng người, trong lòng Ninh Oản không rõ có cảm giác gì nữa. Tuy nàng biết rõ Bùi Khuyết sẽ không động lòng với nàng ta, thế nhưng…
Hôm nay, nàng muốn bày ra dáng vẻ xinh đẹp nhất ở trước mặt của y. Nhưng không ngờ lại bị con mèo này…
” Biểu ca! Nghe nói vài ngày trước biểu ca bị thương, Thù nhi trong lòng vô cùng lo lắng.” Ngay lập tức, Phó Dư Thù đã khôi phục vẻ mặt vốn có, cười tươi như hoa, vẻ đáng yêu bộc lộ ra hết.
Bùi Khuyết an ủi con mèo nhỏ đang có vẻ không vui ở trong lòng, trên mặt là nụ cười thản nhiên vừa khiêm tốn lại vừa xa cách, nói : ”Đã không còn đáng ngại, khiến muội lo lắng rồi.”
Hai gò má của Phó Dư Thù hơi ửng hồng giống như đánh phấn, thoạt nhìn kiều diễm khả ái vô cùng. Nàng ta vừa lắc đầu vừa dịu dàng nói : ” Sức khỏe của biểu ca rất quan trọng. Hiện giờ thời tiết rất lạnh, huynh nên mặc nhiều quần áo một chút, kẻo lại bị cảm lạnh.”
”Ừ”. Bùi Khuyết gật đầu, nói. Trên mặt cũng không có biểu hiện gì khác.
Ninh Oản dựa vào ngực Bùi Khuyết, trong lòng cảm thấy không vui, cũng hơi bất mãn với Bùi Khuyết, âm thầm lầm bầm : Sao lại dịu dàng như vậy chứ? Cô nương nhà người ta sẽ bám dính lấy chàng rất nhanh đó.
Phó Dư Thù biết Bùi Khuyết là một người tính tình lãnh đạm nên đối với vẻ mặt kia của y, nàng cũng không hề cảm thấy bất mãn. Chỉ là trong lòng cảm thấy hơi mất mát. Nàng đã từng len lén nhìn trộm lúc Bùi Khuyết ở cùng với Ninh Oản. Tuy rằng Bùi Khuyết cũng trầm mặc ít nói như vậy nhưng ánh mắt của y lại rất nóng bỏng. Điều đó khiến nàng ao ước không thôi. Nếu như Bùi Khuyết có thể nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng như vậy thì nàng có chết cũng đáng.
” Biểu ca! Huynh mới vừa từ Minh Tú sơn trang về. Vậy huynh đã dùng bữa tối chưa?” – Phó Dư Thù ngước mắt hỏi.
Bùi Khuyết lắc đầu, nói : ”Chưa”.
” Vậy nếu không…”
”Dư Thù”. Bùi Khuyết chăm chú nhìn Phó Dư Thù, đột nhiên nói.
Đã rất lâu mới nghe thấy y gọi tên của mình, Phó Dư Thù hơi sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt hơi ửng đỏ, gật đầu nói: ”…Dạ”
” Meo meo…” Rốt cục Ninh Oản cũng bắt đầu kháng nghị. Nàng không thể chịu nổi bầu không khí mập mờ ở tr