Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
ng xấu…”
”Muội không trêu chọc y”. Ninh Oản thì thào, cực kì uất ức.
Bùi Khuyết cũng không nói thêm gì nữa, nhịn không được hỏi: “…..Có đau không?”
Ninh Oản tuy yếu ớt, nhưng cổ tay thực sự đau, cũng muốn để Bùi Khuyết thương nàng một chút, nên ủy khuất gật đầu, sau đó đưa tay ra: “Đau lắm, A Khuyết, huynh xoa cho muội đi”.
Giọng điệu làm nũng, Bùi Khuyết nghe đến ngẩn người, đôi mắt nhìn thẳng cô gái trước mặt, đôi mắt to cứ thế lẳng lặng nhìn mình, đầy ỷ lại và tín nhiệm, tâm tình y cũng mềm nhũn đi, “Ừ”.
”A Khuyết huynh thật tốt”. Ninh Oản cười cười, nếu vậy có thể làm cho y gần nàng thêm một chút, cổ tay có đau hơn nàng cũng bằng lờng.
Bùi Khuyết chuyên tâm xoa cổ tay cho nàng, im lặng không nói. Da của nàng rất mềm, như kiểu chỉ dùng chút lực có thể vắt ra nước, bàn tay đặt lên tay nàng, có thể cảm nhận mạch đập bên trong, đụng chạm như vậy làm trán y bắt đầu đổ mồ hôi, vẻ bối rối đó làm nàng nhìn mê mệt.
Tuy cúi đầu nhưng y có thể cảm nhận được, Oản Oản cứ nhìn mình chằm chằm, đôi mắt to không chớp.
Từ khi nào thì bắt đầu như thế, nàng lại thích ở cùng y?
Mấy ngày nay y không phải không nghĩ qua, dù sao sau khi Oản Oản trở về, cũng thay đổi rất nhiều. Nhưng y không muốn nghĩ, vì y thích, thích trong mắt nàng có y, thích ỷ lại y, tín nhiệm y. Mới đầu y đoán được đáp án đó, nhưng lại không dám đụng chạm, cẩn thận quan sát tìm hiểu, nhưng y vẫn không nhịn được mà nghĩ….
Đáp án này có thể chính xác không.
”Oản Oản, vì sao muội….’ Bùi Khuyết không ngừng tay, chỉ là lén nhìn nàng một cái, giọng thấp hơn rất nhiều, “Vì sao lại thích gần huynh?”
Y cuối cùng cũng hỏi rồi.
Nhưng thật lâu không thấy ai trả lời, Bùi Khuyết giương mắt nhìn nàng…
”A Khuyết, muội hôn huynh, ôm huynh, nhớ huynh, huynh nói là vì sao?” Đôi mắt Ninh Oản mở thật to, không hề chớp nhìn nam tử trước mặt, khóe miệng cười đầy ngây dại.
Dâng Trào Cảm Xúc.
“A Khuyết, muội hôn huynh, ôm huynh, nhớ huynh, huynh nói là vì sao chứ?” Đôi mắt Ninh Oản mở thật to, không hề chớp nhìn nam tử trước mặt, khóe miệng thấp thoáng ý cười.
Bùi Khuyết nghe nàng nói xong, nhất thời không biết trả lời thế nào, mắt nàng lấp lánh nước, sáng trong phản chiếu khuôn mặt y trong đó.
Bởi vì sao…. đáp án đó đầy sống động.
“Ta….”
Ánh mắt của nàng rất đẹp, khiến cho Bùi Khuyết hoảng hốt một lúc lâu, rồi thản nhiên như trước nói: “Được”. Nói xong liền buông tay nàng ra, lòng bàn tay trống không khó chịu như thể trong lòng y trống rỗng, thiếu đi thứ gì.
Ninh Oản hành lễ với Minh Nguyên đế rồi theo Tào An đi.
Bùi Khuyết nhìn bóng hình nhỏ xinh càng đi càng xa kia, đôi môi mỏng bất giác cong lên, bàn tay phủ dưới tay áo khẽ nắm lại, hơi ấm còn lưu lại khiến y vẫn cảm nhận được bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng trong lòng tay y, cả người tê dại.
“Luyến tiếc thế à, mau cưới về đi thôi”. Minh Nguyên đế nói.
Bùi Khuyết lúc này mới ngẩng đầu nhìn ông, áo bào trắng như tuyết đầy khí phách và kiêu ngạo, “Là con thất thố”.
“Nam nữ yêu đương vốn là chuyện thường tình. Giờ con cũng sắp hai mươi mốt rồi, nếu không lập phi thì đến bao giờ trẫm mới có hoàng tôn?” Đôi mắt Minh Nguyên đế đã hơi mờ, nhưng nét mặt vẫn còn giữ được vẻ phong độ thời tuổi trẻ.
“Không phải còn A Chiếu mà? Phụ hoàng sẽ sớm đạt được tâm nguyện thôi”. Y muốn kết hôn lắm chứ, nhưng Oản Oản giờ mới mười lăm, ít nhất phải đợi đến mười sáu mới có thể… Bùi Khuyết trầm mặt, y…. rốt cục là đang nghĩ cái gì vậy?
Nhắc tới Bùi Chiếu, Minh Nguyên đế lập tức sụp mặt, phất tay áo nói: “Đừng nói nữa, nó không gây chuyện trẫm đã thỏa mãn rồi”. Ông có hai đứa con, một đứa ăn chơi trác tán, một đứa tham tâm quả dục, như hòa thượng, đúng là khiến ông đau đầu, may mà còn Hòa Nguyệt tri kỉ, làm cho ông thư thái một chút. Nghĩ đến Hòa Nguyệt, sắc mặt Minh Nguyên đế mới tốt hơn.
“Về chuyện lập phi không thể kéo dài, chuyện này theo trẫm về nói chuyện cho rõ”. Minh Nguyên đế tuy rất thương đứa con từ nhỏ thân thể đã không tốt này, nhưng chuyện đó tuyệt đối không thể dung túng được, với hoàng gia mà nói, con nối dõi là chuyện quan trọng nhất, không thể tùy ý nó được.
Bùi Khuyết biết chuyện hôm nay không thể kết thúc đơn giản được, y hơi cúi đầu: “Được ạ”.
*
Dọc đường trở về trong lòng Ninh Oản chỉ toàn ngọt ngào mà thôi, ngay cả người cũng phiêu phiêu bồng bồng, như bay vào điện.
Hòa Nguyệt đang nhàn nhã nằm trên tháp, hiếm khi đọc sách, Ninh Oản thầm nghĩ: hôm nay bị sao vậy? Còn yên lặng đọc sách à?
Đợi khi đến gần nhìn thấy nộng dung phía trên, Ninh Oản cứng đờ: “Hòa Nguyệt, nàng….”. Sao lại xem loại sách này?
Hòa Nguyệt để sách qua bên, nhìn thoáng qua Ninh Oản, một chút cũng không ngại ngùng, còn đứng đắn nói: “Sau này chắc chắn phải dùng, cho nên học sớm một chút”.
Ninh Oản:”…” Hòa Nguyệt nàng à…. nàng thật sự mười ba tuổi sao?
Hòa Nguyệt trừng mắt nhìn nàng một cái, đôi mắt trong suốt híp híp hỏi: ” Cùng đại hoàng huynh của ta thế nào rồi?”
Nhắc tới