pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

Bùi Khuyết, mặt Ninh Oản lại bắt đầu nóng lên. Mới vừa rồi… nàng nói hết ra vậy, cũng không biết Bùi Khuyết sẽ nghĩ nàng thế nào, đúng là không rụt rè gì cả. Nhưng mà lúc ấy, nàng không kìm được, chưa kịp nghĩ đã nói ra, nàng chỉ muốn xem phản ứng của y, không ngờ Minh Nguyên đế lại tới…
“Hoàng Thượng có việc tìm A Khuyết, ta với huynh ấy cũng chưa nói gì”. Ninh Oản tiếc nuối nói.
Hòa Nguyệt đặt sách xuống, ngồi dậy sau đó phất phất tay bảo cung tì lui ra. Cô gái mười ba mười bốn tuổi vẫn là độ tuổi ngây thơ khờ dại, nhưng nữ tử sinh ra trong hoàng thất lại trưởng thành hơn con những nhà bình thường rất nhiều, “Phụ hoàng ta mấy ngày nay cứ lo chuyện lập phi cho đại hoàng huynh đó”.
Trong lòng Ninh Oản “bịch bịch” hai tiếng, ngập ngừng nhìn Hòa Nguyệt: “…. Phó Dư Thù?”
Hòa Nguyệt nhìn nàng, kinh ngạc: “Hóa ra nàng biết rồi sao?”
“Ừ”. Ninh Oản gật đầu, đương nhiên là nàng biết, tuy hôm nay thái độ của Minh Nguyên Đế đối với nàng không tồi nhưng Phó Dư Thù dù sao cũng là chất nữ của Tĩnh quí phi, giờ lại vào cung, sẽ là vị trí thích hợp nhất cho Thái Tử Phi.
Hòa Nguyệt an ủi vỗ vai nàng: “Thực ra nàng đừng lo quá, phụ hoàng ta mặc dù có tính toán này nhưng quan trọng vẫn là đại hoàng huynh của ta mà. Đại hoàng huynh ta từ nhỏ đã không khỏe, phụ hoàng cũng yêu thương huynh ấy hơn, cho nên chuyện này, nếu đại hoàng huynh ta không muốn, phụ hoàng cũng không thể ép được”.
Nghe lời này xong trong lòng nàng tuy cũng dễ chịu hơn nhưng nghĩ đến thái độ của Bùi Khuyết, nàng nhỏ giọng nói thầm: “Dù sao Phó Dư Thù cũng là đại mỹ nhân, A Khuyết huynh ấy….”.
Hòa Nguyệt cười khanh khách: “Nàng đó, sao lại không tin tưởng thế. Đại hoàng huynh ta để ý nàng như vậy, sao có thể không quan tâm đến cảm nhận của nàng chứ?” Lúc nãy Oản Oản giận dỗi bỏ đi, nàng lần đầu tiên nhìn thấy đại hoàng huynh quanh năm lạnh nhạt chưa bao giờ sợ hãi điều gì lại biến mất hoàn toàn.
Ninh Oản ngồi bên cạnh Hòa Nguyệt, chống má buồn rầu nói: “Ta biết, nhưng mà…”. Có đôi khi, nàng cũng không đoán được tâm tư của Bùi Khuyết.
“Nếu ta là nàng, chỉ cần chạy tới túm lấy huynh ấy hỏi huynh ấy có muốn lấy mình hay không”. Rồi liếc nhìn Ninh Oản một cái, nói thêm: “Chuyện này rất đơn giản mà”.
Ninh Oản đỡ trán, khóe miệng run rẩy: “Thế ca ca ta đây…”.
Lúc này lại đến phiên Hòa Nguyệt buồn rầu, “Không giấu nàng, nếu có thể ta cũng muốn làm thế, nhưng mà… nhưng mà ta với nàng không giống nhau, tấm lòng của đại hoàng huynh ta người mù cũng nhìn ra được, nhưng ca ca nàng…. huynh ấy không thích ta”. Nàng ngưỡng mộ vị đại tướng quân uy phong lẫm liệt này từ lâu, nhưng trong mắt Ninh Ngọc Hành nàng chẳng qua chỉ là một tiểu công chúa cao cao tại thượng được nuông chiều mà thôi.
Ninh Oản không biết nên an ủi Hòa Nguyệt thế nào, bây giờ nàng ngày càng thích vị công chúa này, mỉm cười nói: “Nàng giúp ta như vậy, ta cũng sẽ báo đáp nàng. Hòa Nguyệt, nếu nàng thích ca ca ta thật lòng, ta sẽ nghĩ cách thử xem”. Ca ca của nàng đương nhiên là người nàng hiểu rõ nhất.
“Oản Oản, quả nhiên bản công chúa không nhìn nhầm nàng”. Hòa Nguyệt cười hớn hở vỗ vỗ bả vai nàng, “Có nghĩa khí”.
Ninh Oản cười, không nói gì.
- không phải nàng đủ nghĩa khí, mà nàng nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn, làm cho ca ca nàng hạnh phúc.
*
Tuy quan hệ với Hòa Nguyệt rất tốt nhưng hai người thân phận khác nhau, đương nhiên không thể ở cùng một điện.
Giáng Đào các cách Lam Vân Cung của Hòa Nguyệt không xa, khung cảnh yên bình thanh tịnh, bên ngoài là rừng đào vây quanh, tuyết phủ từng lớp dày trên cành lá, khiến cho trái tim Ninh Oản cũng tĩnh lặng hẳn.
Đời trước nàng không thích im lặng như vậy, ngày ngày nghĩ cách đi ra phủ chơi, hoặc là… hoặc là đi gặp Cố Giang Nghiêu, cưỡi ngựa đạp thanh, du sơn ngoạn thủy. Phụ thân chiều nàng, nhưng cũng không dung túng cho nàng náo loạn như thế, gia pháp của phủ Việt Quốc công, nàng cũng có vinh dự hưởng qua vài lần.
Ninh Oản chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài nhíu mày rất chặt, tự nhiên lại thấy, mình là cứ thế không khéo chưa lập gia đình đã thành oán phụ trong khuê phòng.
Sao Bùi Khuyết còn chưa tới vậy?
Từ trước tới nay Ninh Oản luôn là người thiếu kiên nhẫn, thấy Bùi Khuyết cũng chậm chạp trong lòng nàng càng bất an, nhịn không được mà bước ra ngoài.
Không biết từ khi nào, trời lại đổ tuyết, từng bống tuyết như tơ rơi trên người nàng, nhanh chóng tan vào da thịt, mang theo hơi lạnh mát lành, Ninh Oản rụt cổ, sau đó lại phiền não đá đá tuyết đọng dưới chân.
Nếu Bùi Khuyết thất tín, nàng sẽ…. Ninh Oản cúi đầu, nàng sẽ phải làm thế nào đây?
Lúc Bùi Khuyết đến tìm Ninh Oản, rơi vào tầm mắt mà một bức tranh như vầy: tiểu cô nương mặc áo choàng gấm phủ lông cúi đầu lẳng lặng đứng giữa trời tuyết, mái tóc đen như mực dính những bông tuyết trắng, lấp lánh như chạm khắc. Cơ thể cô gái đó nhỏ nhắn mảnh mai, lẻ lôi khiến cho người ta đau lòng, chỉ muốn ôm nàng vào lòng mà chở che yêu dấu.
“Lạnh như thế, ra ngoài làm gì?” Đến trước mặt nàng, Bùi Khuyết mới nói.
Nghe tiếng Bùi K