Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.

huyết, Ninh Oản vui vẻ ngẩng đầu lên, vừa rồi giận dỗi giờ đã quên hết sạch, mím môi cười ngốc, cực kì tự nhiên thốt ra: “Chờ huynh mà”.
- muội biết huynh sẽ đến, muội ra đây chờ huynh, như thế sẽ sớm nhìn thấy huynh hơn một chút.
Bùi Khuyết cảm thấy có một dòng nước ấm chảy qua tâm khảm, không biết nói gì, đành đưa tay ra phủi phủi những bông tuyết trên người nàng, dịu dàng như vậy, còn mang theo một cảm giác vô cùng quen thuộc. Y cũng không nghĩ nhiều, nhìn mũi nàng bị đông lạnh đến hồng, đau lòng nói: “Chúng ta vào thôi”.
Không biết cô ngốc này chờ ở đó bao lâu rồi, trong lòng Bùi Khuyết vô cùng áy náy, nếu biết nàng sẽ chờ như vậy, y đã tới sớm hơn, nhưng mà… nhớ tới lời phụ hoàng nói với mình, y bực bội nhíu mày.
“Được”. Tâm tình Ninh Oản rất tốt, ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người vào Giáng Đào Các, nhóm cung tì vội chuẩn bị trà nóng. Cung tì hầu hạ ở Giáng Đào các rất ít khi nhìn thấy thái tử điện hạ, giờ vừa nhìn thấy dung mạo tuấn tú, đẹp như thiên thần của y thì không dời mắt nổi. Mấy tiểu cung tì đỏ hồng hai má, lộ vẻ thẹn thùng.
Ninh Oản vừa thấy đã đen cả mặt, phất tay cho cung tì lui ra, trong lòng thầm nghĩ: chờ mai rồi cho mấy nàng đi hết thôi, dù sao nàng chỉ cần Yên Chi hầu hạ là đủ rồi.
Bùi Khuyết đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Ninh Oản, mãi đến khi trong phòng chỉ còn hai người họ, cục bông màu trắng mập mạp mới meo meo lao thẳng tới chỗ y.
Là A Cửu. Bùi Khuyết cong môi cười, định cúi người ôm lấy nó thì Ninh Oản là ngồi xuống trước ẵm cả con mèo nhỏ vào lòng, sau đó mới dịu dàng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết, bĩu môi nói: “Huynh… huynh đồng ý cho muội nuôi nó mấy ngày mà”.
Thấy nàng nâng niu như bảo bối, Bùi Khuyết bật cười, “Nói là thế nhưng…. ta ôm cũng không được ôm sao?” Y cũng nhớ A Cửu mà.
“Không cho”. Ninh Oản kiên quyết.
Ninh Oản không muốn cho y ôm A Cửu, âm thầm quan sát thái độ của y, nghĩ đến lúc trước khi nàng là A Cửu, Bùi Khuyết cũng ôm nàng dịu dàng như vậy, còn…. còn hôn nàng, nàng không vui chút nào. Việc này y chỉ có thể đối với nàng mà thôi, không cho A Cửu được hời.
Trong lòng Ninh Oản thầm than, đầu tiên là Thanh Tuyền, sau đó là Phó Dư Thù, giờ cả A Cửu cũng thành tình địch của nàng rồi….
Thấy nàng như thế, Bùi Khuyết cũng không khăng khăng nữa, lấy trong người ra một bình sứ bạch ngọc tinh xảo, “Thuốc này bôi lên cổ tay”.
Cổ tay? Ninh Oản ngơ ngẩn một lát rồi bật cười vui vẻ, hóa ra y còn nhớ sao.
“Không sao đâu”. Ninh Oản lắc đầu, nàng cũng không đau mà.
Bùi Khuyết cũng đoán được phản ứng này của nàng, giọng cũng mềm mại hơn: “Thả A Cửu ra trước đã. Nếu muội thích sau này cho nó đi theo muội”.
Ninh Oản vừa mừng vừa sợ, mắt mở thật to: “Ý của huynh là… tặng A Cửu cho muội?” Nàng vốn định giữ A Cửu vài ngày, không ngờ A Khuyết….
Bùi Khuyết gật đầu, hỏi: “Nhưng mà trước kia muội không thích mèo chó, sao giờ lại thích?”
Ninh Oản sao có thể nói cho y biết nguyên nhân, chỉ cúi đầu vỗ về bộ lông mềm của nó, nhẹ giọng: “Trước kia à…. trước kia muội không biết hóa ra mèo lại đáng yêu như vậy”.
“Muội thích là được rồi”. Bùi Khuyết thấy nàng vui vẻ như vậy, mặt mày cũng ánh ý cười, một lúc sau mới nói: “Vậy đừng quên bôi thuốc, nhớ chưa?”
Bôi thuốc? Ninh Oản đột nhiên nghĩ tới điều gì, đặt con mèo trong lòng xuống, vươn tay tới trước mắt Bùi Khuyết bên cạnh, vén tay áo lên rồi cười nói: “Huynh giúp muội bôi”.
Cánh tay trắng noãn ngay trước mặt, Bùi Khuyết xấu hổ cúi đầu, một lát sau mới đưa tay cầm lấy tay nàng, kéo tay áo lại chỉ để hở vết thương kia. Nhìn vết hồng tím đó trong lòng y lại đau hơn, cả bàn tay in dấu lên trên đó.
“A Khuyết?” Thấy y không động tĩnh, Ninh Oản khẽ gọi. A Khuyết của nàng thật là, sao lại dễ thẹn thùng thế? Nhìn một cái mà tai đỏ bừng, thật đáng yêu. Ninh Oản kìm ném ham muốn hôn y một cái, vẫn giữ nét cười khờ khạo.
Bùi Khuyết lấy lại bình tĩnh, dịu dàng nói: “Ừ, thuốc này tốt lắm, nhưng sẽ hơi đau, muội gắng chịu một chút.
Đau? Ninh Oản cười cười. Đau là được rồi, nàng có thể nhân cơ hội mà làm nũng.
“A…. vậy huynh nhẹ một chút”.
Bùi Khuyết gật đầu, mở bình sứ đổ một ít thuốc mỡ trong suốt ra, mùi thuốc lan toản. Y cẩn thận bôi lên vết hồng trên tay sau đó nhẹ nhàng xoa quanh, động tác vừa nhẹ là vừa tỉ mỉ.
Ninh Oản nhìn đến ngây người, y cúi đầu, chăm chú thoa thuốc cho nàng, sườn mặt tuấn mỹ khiến nàng không cách nào rời tầm mắt được, nhìn chằm chằm như thế. Từ khi trong lòng có y, nàng đã biết, A Khuyết của nàng là nam tử tốt nhất trên đời.
Nhìn đến si mê, mãi đến khi bôi thuốc xong xuôi, Ninh Oản vẫn còn chưa hồi thần.
“Đau không?” Bùi Khuyết nhìn tiểu cô nương ngơ ngác trước mặt, liền hỏi, đôi mắt đen láy tràn ngập nhu tình.
Ninh Oản mỉm cười nói: “Không đau”. Một chút cũng không có.
“Thuốc này mỗi ngày bôi một lần, vết thương của muội chỉ hai ba ngày là khỏi”. Vừa rồi chạm vào cổ tay nàng, da thịt mềm mại nhẵn mịn đến vậy, nếu là bình thường chỉ cần bôi một lần là được, nhưng nếu là nàng chắc phải hai ba lần mới tốt.
Ninh Oả