Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
n ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt ngập nước nhìn Bùi Khuyết, hơi cầu xin nói: “A…. vậy mai huynh qua bôi thuốc cho muội được không?”
Mai? Bùi Khuyết nhìn vẻ ngoan hiền như con mèo nhỏ y nuôi, lòng cũng thoáng mềm đi, đành gật đầu, “Ừ”.
“A Khuyết, huynh thật tốt”. Tốt đến mức nàng chỉ hận không gả ngay cho y được.
Giọng nói ngọt ngào êm ái như bánh phù dung ngon lành, Bùi Khuyết cảm thấy hai má mình nóng lên, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm trang như thường: “Trong cung không thể so với khi ở phủ, nếu có việc thì cứ đến tìm ta, đừng liều lĩnh quá…”
“Muội biết”. Ninh Oản nhỏ giọng nói, “Dù sao cũng có huynh mà”.
Lời nói đó lại làm lòng ai kia xao động, nhưng nhìn vẻ nhu thuận của nàng y chỉ biết gật đầu “ừ” một tiếng. Đúng rồi, trong cung có y, y sẽ che chở cho nàng.
Người cũng nhìn rồi, thuốc cũng bôi rồi, cô nam quả nữ như vậy đương nhiên là không ổn, Bùi Khuyết đứng dậy nói: “Sớm đi nghỉ đi, mai ta lại đến thăm muội”.
Ninh Oản còn chưa ngắm đủ mà, sao để y đi được, thấy y định đứng lên nàng cũng thoắt cái đứng dậy. Định tìm cớ để y ngồi với mình thêm lát nữa, nhưng đột nhiên bụng lại nhói đau, nàng gập người theo bản năng.
Bùi Khuyết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi, hoảng hốt hỏi: “Sao vậy?”
Ninh Oản cảm giác sự nóng bức càng mãnh liệt, đương nhiên hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không quan tâm được nhiều như vậy, chỉ nói: “Muội…. muội không sao, huynh đi trước đi”. Từ nhỏ cơ thể nàng thể hàn, mỗi lần nguyệt sự đến mặt đều tái nhợt, nàng liền chột dạ, bộ dạng này nàng không muốn để Bùi Khuyết nhìn thấy.
Nhìn nàng như vậy Bùi Khuyết sao có thể yên tâm rời đi, cũng không nề hà đúng hay sai, hai tay chạm vào tay nàng, lạnh lẽo, y càng cuống: “Ta truyền ngự y”.
Chuyện này nếu gọi ngự y thì nàng còn mặt mũi đâu nữa, Ninh Oản vội ôm lấy tay y, nói gấp: “Muội không sao. huynh…. đừng kêu”. Nàng đã cảm nhận được dòng nhiệt đó trào ra, chảy xuống…. “Huynh gọi Yên Chi vào đi”.
Yên Chi là tì nữ bên người nàng, việc này luôn là nàng ấy chăm sóc. Bùi Khuyết luống cuống không kịp nghĩ cái gì, đi vội ra ngoài kêu Son.
Ninh Oản biết lần này tới quá sức mạnh mẽ, trong lòng nghĩ thầm: sao không chờ chút nữa hẵng đến?
Nàng muốn đến giường nghỉ ngơi, nhưng người vừa chuyển đã lảo đảo về phía trước, may mà Bùi Khuyết giang tay ôm nàng vào ngực. Ninh Oản níu lấy vạt áo của y, cúi đầu không để y nhìn thấy vẻ chật vật của mình lúc này, thấp giọng: “Ôm muội lên giường”.
Bùi Khuyết ôm ngang nàng lên giường, cẩn thận đặt lên tháp cách đó không xa, bây giờ Ninh Oản đã cảm nhận được dòng nhiệt dưới thân, mặt càng nóng lên, cắn chặt môi không nhìn đến y.
“Nàng là sao vậy?” Câu này là Yên Chi vừa chạy vào hỏi.
Yên Chi vừa định nói đã thấy trên tay thái tử điện hạ tôn quý, sắc mặt cứng đờ, ấp a ấp úng: “Tiểu thư, nàng không sao, chẳng qua là nguyệt sự đến thôi mà”.
Nguyệt sự.
Bùi Khuyết vừa nghe đã hiểu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, định nhìn sắc mặt Oản Oản xem như thế nào nhưng vừa nâng tay lên mới thấy bên tay trái dính rất nhiều điểm đỏ sẫm.
Ninh Oản vừa nghe Yên Chi nói đã khiếp cả người, trộm nhìn Bùi Khuyết một cái cũng không cẩn thận chạm mắt vào màu đó trên tay y…. đầu óc “bùm” một tiếng, ngơ ngốc hoàn toàn.
Đây là…
Xong rồi, xong rồi, mặt mũi nàng mất hết rồi. Ninh Oản càng cúi đầu càng thấp.
*
Hôm sau Ninh Oản không hề bước ra khỏi Giáng Đào các.
Thứ nhất là vì Nguyệt sự đến nên cơ thể hơi mệt mỏi, thứ hai là vì…. trước mặt Bùi Khuyết nàng đã mất mặt như vậy, nàng sợ gặp y.
Ninh Oản nằm trên giường nghỉ ngơi, nghĩ nếu lần sau gặp Bùi Khuyết thì phải đối mặt thế nào đây? Nguyệt sự vốn là chuyện dơ bẩn, Bùi Khuyết dù sao cũng đường đường là Thái tử, lại để cho nó dính vào….
Ninh Oản cắn chăn đệm trên người, vô cùng ảo não.
“Tiểu thư, thái tử điện hạ tới”. Yên Chi đến bên giường kéo chăn của nàng ra, nhỏ giọng nói.
Trước kia thì ngóng trông gặp Bùi Khuyết, giờ nàng có điên mới để y thấy bộ dạng lúc này. Sắc mặt tái nhợt, bệnh tật, xấu như vậy, nếu Bùi Khuyết nhìn thấy nhất định sẽ không thích nàng. Trong lòng Ninh Oản chua lè, quay lưng về phía Yên Chi nói: “Em nói… nói ta không thoải mái, muốn nghỉ ngơi. Đừng để huynh ấy vào”.
“Nhớ kĩ, đừng để huynh ấy vào”. Ninh Oản rầu rĩ cường điệu một lần nữa.
Phía sau lại không có động tĩnh, nàng cau mày quay đầu lại. Trước mắt không còn bóng dáng Yên Chi đâu, mà lại là cơ thể cao lớn tuấn mĩ đứng thẳng ở đó, Ninh Oản kinh hoàng “A” một tiếng, vội dùng chăn che mặt.
- sao y lại vào?
Bùi Khuyết thấy nàng phản ứng kịch liệt như vậy cũng bị hoảng. Tối qua nàng ngủ rồi y mới đi, sau đó trằn trọc cả đêm, hôm nay không nhịn được mà tới đây thật sớm thăm nàng.
Vậy mà…
Chắc là thẹn thùng, Bùi Khuyết nghĩ. Mấy ngày nay toàn là y chịu, giờ hiếm lắm mới thấy nàng thẹn như vậy.
Bùi Khuyết ngồi xuống bên giường, đưa tay kéo chăn ra, gọi nàng: “Oản Oản”. Cả người cuộn lại như thế, không bí à.
” Ô i a, a ….”. Chăn đệm dày nên tiếng nàng không rõ lắm, Bùi Khuyết chỉ thấy giờ phút này Oản Oản đ