Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.

áng yêu cực kì, y sát lại gần hơn một chút, ôn tồn nói: “Ngạt bây giờ, nghe lời, thả tay ra”.
Ninh Oản cũng nóng lắm, nhưng mà… nhưng nàng không muốn Bùi Khuyết thấy bộ dạng như quỷ của mình lúc này, “… Không”.
“Vì sao?” Bùi Khuyết sợ nàng ngạt thở, vừa nói vừa gỡ chăn xung quanh ra.
“Rất…. rất xấu”. Muội chỉ muốn cho huynh nhìn thấy bộ dạng tốt nhất của mình thôi.
Nghe đáp án đó Bùi Khuyết thoáng ngừng tay, một lúc sau mới kéo chăn ra lộ một góc khuôn mặt đỏ bừng nhỏ nhắn. Y nhìn mà đau lòng cực kì, kéo đầu nàng ra, dịu giọng: “Nói ngốc gì đó”.
Ninh Oản cắn môi, uất ức nói: “… Huynh đừng nhìn mà”.
Nhìn nàng tội nghiệp như vậy, lại nhớ tới bộ dạng nghịch ngợm hôm qua, y ngẫm nghĩ rồi cong môi cười, tiếng nói trầm thấp dịu dàng: “Oản Oản, vì sao thế… sợ bị huynh chê cười muội à?”
Vì sao? Ninh Oản ngẫm nghĩ: đương nhiên là vì thích huynh rồi.
Nhưng nàng làm sao nói ra được. Chờ ngày nào đó nguyệt sự qua, nàng sẽ ăn mặc xinh đẹp, rồi nói cho y biết: nàng thích y.
Một thoáng trầm lặng, Ninh Oản còn nghe được tiếng hít thở khe khẽ của mình, định ngẩng đầu nhìn trộm Bùi Khuyết một cái, ai ngờ lại thấy y từ từ cúi xuống… khuôn mặt cách nàng càng lúc càng gần.
Trên môi ấm áp, một thứ mềm mại chạm lên, đôi mắt nàng mở to, nhìn người phía trên đã khép hờ hai mắt, đôi mi dài rậm chạm vào má nàng, khiến cho trái tim nàng hoảng hốt không thôi.
Nàng ngửi được mùi thuốc phảng phất trên người y, đôi mắt từ từ khép lại.
A Khuyết…. hôn nàng.






Đợi Chờ Hoa Nở.
Môi nàng như cánh hoa thơm hương mềm mại, yếu ớt như thể chỉ cắn một cái cũng có thể chảy thành nước. Nàng cứ thế im lặng nằm trong ngực y, ngoan ngoãn như mèo nhỏ, lại còn cười khẽ.
Y đương nhiên không dám lỗ mãng quá, chỉ nhẹ nhàng ấn môi mình xuống, lại rời đi.
Bùi Khuyết nhìn Ninh Oản khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng ngượng ngùng nhìn mình mãi, nhất thời khiến y cảm giác hành vi của mình cầm thú cỡ nào – dù sao vẫn là một tiểu cô nương, y lại sốt ruột đến vậy.
Nhưng vừa rồi, y thực sự không khống chế được…. không khống chế được mà gần gũi nàng.
Ninh Oản chôn đầu vào ngực y, bàn tay nhỏ bé túm lấy áo choàng, liên tục gật đầu: “Cực kì để ý”. Nhớ tới chuyện gì đó, nàng nói tiếp: “Nam tử đều thích những cô nương xinh đẹp mà, nếu muội xấu, huynh sẽ không thích muội”.
Nha đầu này thật là…. cái gì cũng dám nói. Bùi Khuyết hoàn toàn không có cách nào với nàng, chỉ thấy má mình nóng lên, từ từ nói: “…. Oản Oản của huynh, vĩnh viễn tốt đẹp nhất”.
Ninh Oản ngây người, một lúc sau trong lòng đầy vui vẻ. Nàng thật không ngờ, ngày thường nhìn Bùi Khuyết không biết nói chuyện như vậy, nhưng lại nói ra được lời khiến nàng vui….. nàng rất thích A Khuyết như thế đây.
Ninh Oản dựa vào ngực y cười khanh khách, cực kì sung sướng.
Bên tai là tiếng cười dễ nghe của nàng, Bùi Khuyết không kìm được khóe môi, từ từ cong lên.
*
Tuy bị Bùi Khuyết hôn đến quay cuồng trời đất, đầu óc choáng váng, nhưng nguyệt sự vẫn tàn bạo tra tấn nàng một phen. Qua nhiều ngày đông lạnh giá, nguyệt sự lần này càng mãnh liệt hơn, nhớ hôm qua dính lên …. tay Bùi Khuyết, nàng càng không cách nào nhìn thẳng y được.
Đúng là…. bộ dạng này mà bị y nhìn đến nàng không thể không lo lắng. Dù sao y nói, trong mắt y mình luôn là tốt nhất, lời ngon tiếng ngọt là vậy, nàng cũng không phải cô nương mười bốn tuổi thật, đương nhiên sẽ không quá tin, nhưng không kìm được ngọt ngào đầy ắp.
Thật tốt.
Lần nguyệt sự này, cũng là xứng đáng. Ninh Oản xoa xoa bụng, mặt mày tái nhợt, nhưng tâm tình lại vô cùng tốt.
Lúc Hòa Nguyệt tới, thấy Ninh Oản tóc tai bù xù, ngẩn người cười ngây ngô, nhất thời thổn thức không thôi, búng vào cái trán trơn bóng của nàng, nói: “Hoàn hồn đi”.
Ninh Oản cau mày sờ trán: “Hôm nay sao lại rảnh rỗi tới đây thế?” Minh Nguyên đế tuy sủng Hòa Nguyệt nhưng giờ nàng cũng không còn nhỏ, việc học hành thực sự rất vất vả, chưa từng có lúc nào nhàn rỗi quá. Nàng vào cung làm thư đồng của Hòa Nguyệt, hôm nay vì thân thể không khỏe mới được nghỉ mấy ngày, nhưng mà…. Hòa Nguyệt không được nghỉ ngơi.
”Ngày nào cũng đọc sách viết chữ, đau đầu quá”. Hòa Nguyệt tỏ vẻ bất đắc dĩ, “Có nàng thật tốt, giờ nàng nghỉ rồi, ta một mình chả thú vị gì”.
Ninh Oản cười cười: “Mấy ngày nữa khỏe rồi sẽ học với công chúa điện hạ”.
Nghe thấy vậy Hòa Nguyệt vô cùng hưởng thụ, híp mắt cười, một lúc sau mới nhớ tới mục đích lần này, nàng quan tâm hỏi: “Thân thể nàng không sao chứ?”
Nguyệt sự của nữ nhân đương nhiên không thể tùy tiện nói, nhưng Hòa Nguyệt cũng không phải người ngoài, nàng đã sớm nói cho nàng ta biết, nên lắc lắc đầu: “Ta từ nhỏ cơ thể mang hàn, không có việc gì đâu”.
Nói xong Hòa Nguyệt cũng thấy yên tâm. Nấn ná hồi lâu: “Hôm qua phụ hoàng ta tìm đại hoàng huynh, là vì chuyện lập phi của huynh ấy, không biết đại hoàng huynh ta có nhắc với nàng không?”
Ninh Oản đã hoàn toàn quên việc này, lúc Bùi Khuyết tới, nàng bị y hôn một cái đã mê hoặc hoàn