Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.

đến không còn muốn thở, chỉ cảm thấy người ấy cúi người xuống, dò thử hơi thở và mạch tượng… Tiếp đó lại dùng hai tay ra sức lắc vai cô, vốc nhẹ vào khuôn mặt cô: “Này, cô sắp chết chưa?”
Thư Mạn gục đầu xuống, không phản ứng gì.
“Cô chết thật đấy à?” Người ấy bỏ ô xuống đỡ lấy cô, giọng hoảng hốt sợ hãi. Thư Mạn đã không thể thở nổi, dùng chút sức lực cuối cùng gắng gượng nhấc mí mắt lên, không biết là nước mưa hay nước mắt khiến mọi thứ trước mắt cô trở nên nhòa nhoẹt, “Nhìn rõ chưa?” Người ấy nhếch miệng cười.
“Anh… Anh là ai?” Cô yếu ớt.
“Người trong số mệnh của cô.” Đôi mắt người ấy lạnh buốt như vì sao trong đêm tối, ánh mắt thâm u, lạnh đến gai góc nhưng lại như muốn nhìn sâu tận đáy lòng của người khác. Thư Mạn rùng mình ớn lạnh, mắt mở hờ nhìn anh, tầm mắt như đã từng quen biết… Đúng là có biết, đôi mày này, ánh mắt này, rõ ràng cô đã từng gặp ở đâu đó. Gặp ở đâu? Tại sao không thể nhớ chút nào. Hơi thở cô nặng nề, giãy giụa, cố gắng lùng sục ký ức: “Tôi… Tôi không quen anh…”
Anh ta cười nhẹ để lộ hàm răng trắng muốt: “Nhưng tôi biết cô, tôi là người trong số mệnh của cô!” Nụ cười ấy mang đầy tà ý, chỉ có ma quỷ mới có nụ cười như vậy.
“Thế nào, nhớ ra chưa? Anh áp sát mặt lại, mắt như đang cháy bùng hai ngọn lửa u tối, trong u tối lại tựa hồ có những tia lửa bắn vào mặt cô, “Mười ba năm rồi, tôi đã mong nhớ cô mười ba năm rồi. Tôi phải xem xem, rốt cuộc cô có gì mà khiến Lâm Nhiên chết như vậy. Đừng cho rằng cô sống là được, tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết, sống mà cũng như phải chôn chung với anh ta, cô thấy sao? Cô yêu anh ta như vậy, chắc sẽ rất vui phải không?”
Thư Mạn đã không còn sức để thốt lên gì. Cô cố gắng nhìn rõ khuôn mặt người kia lần nữa, rồi gục vào trong lòng anh.






Kẻ Phản Diện
Đỗ Trường Phong đứng đờ người, không biết nên “giải quyết” cô gái này thế nào. Bác sĩ nói cô bị bệnh tim nghiêm trọng, lâu ngày không được điều trị, bệnh tình đã không thể kiểm soát, lúc nào tim cũng có thể ngừng đập. Đỗ Trường Phong buồn rầu nghĩ ngợi, còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi sao?
Anh đi đi lại lại trong phòng bệnh, y tá yêu cầu anh không hút thuốc, anh coi như gió thoảng ngoài tai. Cô y tá có khuôn mặt đầy tàn nhang tức giận nhìn anh, cảnh cáo: “Nếu anh còn hút thuốc, tôi sẽ gọi bảo vệ tới.”
“Vết tàng nhang trên mặt cô đáng yêu thật đấy!” Đỗ Trường Phong như thể muốn trêu tức cô ta.
“Đồ thần kinh!”
“Tôi cũng là người bệnh!”
“Ngoài bệnh thần kinh ra, anh còn bệnh gì nữa?”
“Tôi bị bại não.” Đỗ Trường Phong phì cười.
“Cám ơn trời phật, anh cũng biết mình bại não.” Đối với người “bại não” như vậy, nếu cứ cương mãi cũng không được, chỉ có thể mềm mỏng lại. Vi Minh Luân cố gắng dùng lời ngon tiếng ngọt: “Sam, coi như tôi xin anh được không? Chẳng mấy hôm nữa là biểu diễn rồi, lại chưa tham gia buổi tập luyện nào, cứ như vậy, người ta cũng hết cách.”
Quả là hết cách, ai bảo tác phong trước giờ của tên “bại não” này chỉ là thấy tiếng không thấy người? Chẳng ai làm gì được anh. Vì anh từ chối lộ diện trước công chúng thành ra những tin đồn về anh càng lúc càng nhiều. Thông tin lại rất đa dạng, không có tin nào là không được đào xới, trong khi bản thân anh lại chẳng bao giờ để ý.
Ban đầu thiên hạ đồn anh là “thiên tài thiểu năng”, ngoài chơi đàn ra thì không thể tự lo liệu cho cuộc sống của mình. Sau này lại có tin anh là tù phạm, bị kết án chung thân nên chỉ có thể kéo đàn giết thời gian. Cũng có tin anh là bệnh nhân tâm thần, ngoài nhận biết được nhạc ra thì ngay cả bố mẹ cũng không biết. Lại còn tin anh là bên nhân AIDS giai đoạn cuối, để tưởng nhớ đến người yêu cũng bị mắc AIDS đã qua đời, thời gian còn lại của mình anh lấy âm nhạc làm thứ lưu giữ lại tình yêu của họ. Có tin lại nói anh sớm đã không còn tại thế, lúc sinh tiền nghèo khó không có tiếng tăm, sau khi chết lại được dương danh ở nước ngoài, hơn nữa trong một đêm nhảy ra đâu gần mười đứa con riêng, tranh cướp nhau kế thừa di sản kếch sù từ việc phát hành nhạc mang lại… Gần đây lại có tin đồn theo phong cách mới, nói Sam Lin đang danh tiếng lẫy lừng lại là một người đồng tính, hiện nay đang cùng người tình sống kín trên ngọn núi nào đó ở Thụy Sỹ, nghe nói còn sắp làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính… Sở dĩ nói anh sống ẩn dật trên núi là vì trong tác phẩm gần đây nhất của anh lúc nào cũng nghe thấy âm thanh của thiên nhiên, nào là tiếng nước chảy, tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng mưa thật khiến người khác không khỏi suy đoán…
Nhưng bản thân Sam Lin vĩ đại lại chán chẳng buồn cải chính tin đồn. Ngoài việc thu âm sáng tác ra, sau khi thành danh anh cũng chưa từng công khai lộ diện trên sân khấu, cũng không tiếp nhận phỏng vấn báo chí, mọi người phần lớn chỉ biết anh qua tiếng nhạc. Nhưng cũng chỉ là biết về tác phẩm của anh, còn về chuyện cá nhân, giới bên ngoài chỉ biết đại khái trong thời gian du học ở Nhật Bản anh đã giành được hết giải thưởng quốc tế này đến giải thư