Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.
ởng quốc tế khác về biểu diễn violon. Thậm chí nhạc anh sáng tác và biểu diễn khi tốt nghiệp đã được Hollywood chọn làm nhạc nền trong một bộ phim, kết quả là tạo được một hiệu ứng vô cùng lớn. Còn những chuyện khác như hoàn cảnh gia đình, cuộc sống hiện tại, cũng như cả tên họ thật của anh đều không ai biết, trừ những người thân cận với anh.
Vi Minh Luân dĩ nhiên chính là bạn thân nhất của anh. Vì muốn lăng xê Sam nên Vi Minh Luân đã đốt một khoản tiền lớn để mời dàn nhạc từ Thượng Hải tới, cả một đống người ngày đêm luyện tập thế nhưng ông trẻ này ngay cả buổi họp báo giới thiệu Chương trình cũng không tham gia, họp báo vừa kết thúc thì lại chơi trò mất tích, điện thoại luôn trong tình trạng không liên lạc được, thế mà hôm kia lại ló mặt ra một lúc ở Hải Đường Hiểu Nguyệt, Vi Minh Luân vừa định tóm anh đi tổng duyệt thì ngày hôm sau lại không thấy tăm hơi.
Thế mà lúc này lại chẳng có chút thành ý hối lỗi nào. Mặt lâng lâng, mắt lim dim, Sam hờ hững: “Biểu diễn mà, anh giải quyết là được rồi.”
“Là anh biểu diễn! Đến lúc đó người trên sân khấu biểu diễn là anh!” Vi Minh Luân vừa ức vừa tức, mặt tối sầm lại như trời ra giông: “Anh không biết phải không, chiều hôm qua tay chơi piano đổ bệnh rồi, tôi buộc phải tìm người thay thế trong thời gian ngắn nhất, không thì buổi biểu diễn tới đúng là phải dẹp rồi. Ngày mai tôi đi Bắc Kinh…”
“Anh nói Diêu Tĩnh hả? Đang khỏe thế sao mà bệnh được?
Sam vội vã hỏi lại,“Cảm ơn trời phật, anh cũng biết lo.” Vi Minh Luân thầm mừng rỡ.” Tôi sao mà biết được tự nhiên cô ấy lại bệnh thế chứ, thấy bảo là đau thắt lưng, cần phải được chữa trị…”
“Ma mới tin! Hôm trước tôi còn ở cùng cô ta.”
“Cái gì? Anh ở cùng cô ấy?” Vi Minh Luân thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhìn bọ dạng hờ hững của Sam trong lòng cũng đã hiểu ra mấy phần: “Nói đi, có phải anh đã đắc tội với cô ấy?” Làm ơn đi! Bây giờ là lúc nào rồi, anh có thể bớt gây phiền phức chút được không?”
“Chuyện này không thể trách tôi. Cô ta hẹn tôi đi xem tuần lễ thời trang ở Thượng Hải, tôi có việc không đi được. Không phải vì chút chuyện dở hơi đấy mà bỏ diễn chứ?” Sam gân cổ giải thích.
Vi Minh Luân chỉ muốn ngất ngay lúc ấy: “Anh cho người ta leo cây, người ta không tức mới lạ. Chỉ cùng cô ấy đi xem thời trang thôi, có cái gì đâu. Người ra còn xinh xắn, là nghệ sĩ piano cấp quốc gia. Gái đẹp chủ động chạy tới, anh còn giở trò sĩ gì?”
Sam lắc đầu nguầy nguẩy: “Béo quá, tôi nhìn hông cô ta đã thấy ớn rồi. Hơn nữa tôi đây là người chính trực, đường hoàng, sao lại có thể vì một buổi biểu diễn mà bán nhan sắc của mình được?”
“Anh, anh đúng là có sắc!” Vi Minh Luân cố tình bỏ một chữ đi, “Nhưng ông Sam ạ, nước đến chân rồi, ông nói một chốc một lát tôi đi đâu mà tìm cho được người chơi piano cho hợp với ông đây, người Bắc Kinh chưa chắc đã chịu tới đây này.”
Sam vẫn trầm ngâm không nói, mắt đen láy như bầu trời đêm nhìn về phía Thư Mạn đang hôn mê bất tỉnh. Anh khẽ nhíu mày, vầng trán hiện ra vẻ buồn chán. Ánh mắt vu vơ của anh như đã nhìn thấu cô, rồi dừng lại ở nơi nào đó, khuôn mặt như tạc tượng không chút biểu cảm: “Anh ở lại đây đi, tôi đi trước đây!” Nói rồi xoay người nghênh ngang bước ra ngoài.
“Này, anh đi đâu?”
“Đi giải sầu.”
“Quay lại! Thư Mạn làm thế nào?”
“Anh xem rồi liệu mà giải quyết đi” Nói tới đó thì Sam cũng ra tới cửa, Vi Minh Luân tức tối đuổi theo ra cửa hét: “Này, quay lại!”
Nhưng lại phí công. Ông trẻ ấy trước giờ không phải dễ làm theo ý người khác. Vi Minh Luân ảo não quay về phòng, rồi như chợt hiểu ra, thì ra gã đó gấp rút gọi anh tới bệnh viện chính là để anh ở lại trông nom người bệnh. Cái gì gọi là chọn bạn mà chơi? Đây chính là một minh chứng điển hình! Cũng trách Vi Minh Luân quá dung túng cho Đỗ Trường Phong, chơi với nhau bao năm nay, biết rõ bản tính của anh ta rồi, cho dù anh có tức tới hộc máu thì anh ta vẫn trong bộ dạng thờ ờ chẳng chút quan tâm mà. Nếu anh thật sự không để tâm đến anh ta, anh ta lại cười hì hì đi qua đi lại trước mặt anh, một ngày mà không quấy rối anh thì không chịu đựng được, thế là, anh cũng phải xin thua.
Ấn tượng để lại sâu sắc nhất với Vi Minh Luân chính là lần ở Hồng Kông, Đỗ Trường Phong vì chuyện đó mà đắc tội với anh. Trong lúc tức giận, anh đưa cô bạn gái mình vừa quen tới Thái Lan du lịch, không thèm để ý đến anh ta nữa, kết quả là mỗi tối, tên này cứ như bói được thời gian, toàn gọi điện đúng lúc Vi Minh Luân và bạn gái mải miết quấn quýt lấy nhau. Anh bực mình tắt luôn di động rồi vứt phăng đi. Khổ nỗi, như thế cũng chẳng ích gì, Đỗ Trường Phong lại gọi điện đến lễ tân khách sạn, nói bừa là một du khách trong phòng nào đó muốn tự sát, phía khách sạn dĩ nhiên không dám chậm trễ, vội vàng chạy lên gõ cửa từng phòng. Vi Minh Luân biết Đỗ Trường Phong bày trò nên không để ý, kết quả, phía khách sạn thấy im lặng, càng nghĩ là “tình hình nghiêm trọng”, liền dùng chìa khóa dự phòng mở cửa ra. Đúng lúc đó Vi Minh Luân đang trần như nhộng khiến anh ngượng chín mặt, còn bạn gái nổi cơn thịnh nộ bay thẳng v