Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
ề nước ngay trong đêm. Đến lúc anh mở điện thoại định chửi Đỗ Trường Phong một trận thì tên xấu xa đó lại xuất hiện ngay trước mặt anh cười đắc thắng. Thì ra anh ở ngay sát vách, chẳng trách mà lại tính thời gian chuẩn xác như vậy. Gặp phải tên hỗn thế ma vương như vậy, anh không cúi đầu chào thua mới lạ.
Nhưng điều không cần bàn chính là Vi Minh Luân rất coi trọng Đỗ Trường Phong. Tên đó bề ngoài cá tính khác thường, phong cách bản thân quái dị khiến người khác chỉ dám “kính nhi viễn chi” thì trong lĩnh vực âm nhạc, Đỗ Trường Phong lại là một thiên tài, thậm chí còn trên cả thiên tài, nếu thật sự trên thế giới này có thiên tài. Hai người quen nhau từ lúc ở đại học Waseda, Nhật Bản, Đỗ Trường Phong lúc đó là nhân vật nổi tiếng ở trường, Vi Minh Luân cũng không kém phần, hai người nghe danh nhau từ lâu nhưng mãi vẫn chưa có duyên gặp mặt. Lần đó trường tổ chức thi tuyển chọn violon cho sinh viên Trung Quốc và Nhật Bản cùng cạnh tranh một suất học bổng nâng cao, một khi giành được vị trí đó sẽ được đi Vienna tham gia biểu diễn quốc tế. Đỗ Trường Phong vốn dĩ không tham gia mà chỉ đi xem cho vui, nhưng đúng hôm thi đấu, sinh viên Trung Quốc đang thi giữa chừng thì mắc lỗi bèn rút lui, thằng lỏi Nhật Bản ở phía dưới sân khấu lập tức hò hét, còn rất nhiều cử chỉ khiếm nhã. Đỗ Trường Phong thấy vậy hừ một tiếng rồi chạy lên sân khấu, giật lấy chiếc violon trong tay tên quỷ nhỏ, tấu một bản ngay trước mặt mọi người. Khúc nhạc kết thúc, ngay cả ban giám khảo cũng phải bật dậy vỗ tay. Cuối cùng Đỗ Trường Phong đại diện sinh viên Nhật Bản đi Vienna biểu diễn. Trường Waseda có rất nhiều lưu học sinh Trung Quốc, tối hôm đó họ liền mở tiệc chúc mừng, Vi Minh Luân bởi vậy mà quen và kết thân với Đỗ Trường Phong. Hai người vừa gặp như đã quen từ lâu, trời còn chưa sáng đã coi nhau nhau như anh em chí cốt.
Sau khi tốt nghiệp, Vi Minh Luân tham gia một dàn nhạc cấp quốc gia ở Bắc Kinh. Ít lâu sau thì ra làm riêng, tự lập công ty quản lý ăn hóa, giới thiệu và đưa các nghệ sĩ trong nước ra nước ngoài biểu diễn, cũng dẫn những nghệ sĩ tiếng tăm ở ngoài nước về nước, nhưng sau đó Đỗ Trường Phong dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ anh tới Ly Thành, nói là mời anh nhậm chức hiệu phó đàn piano quốc tế Lâm Nhiên. Lúc mới đầu nói hay là chỉ để anh đề tên ở đó, nhưng kết cục là từ khi nhận làm hiệu phó đến nay, mọi việc trong trường rốt cuộc đều đến tay anh cả, Đỗ Trường Phong thực ra chẳng động tay vào lo việc gì. Vi Minh Luân mấy lần đòi từ chức để về Bắc Kinh tiếp tục quản lý công ty của mình, kết quả Đỗ Trường Phong buông một câu: “Anh có xứng đáng với anh trai tôi không? Lúc còn sống anh ấy đối với anh không tệ bạc, thế mà anh định cứ rũ tay như vậy mà đi à? Anh tôi ở dưới suối vàng chắc cũng không thể nhắm mắt được.”
Anh ta nói cứ như thật, Vi Minh Luân lại là người trọng nghĩa khí, đành miễn cưỡng ở lại. Nhưng rồi qua mấy năm làm việc, dường như anh cũng có cảm tình với sự nghiệp giáo dục này, cũng không đành lòng bỏ lại đám trẻ không ai lo. Rốt cuộc công ty quản lý ở Bắc Kinh đành phải giao lại cho người anh họ trong gia đình quản lý, nhiều nhất anh cũng chỉ đưa ra kế hoạch, việc kinh doanh cụ thể thì không thể tự tay lo được.
Để Đỗ Trường Phong đồng ý biểu diễn ở trong nước, Vi Minh Luân đã mất hai năm gãy lưỡi thuyết phục. Không phải lấy danh nghĩa công ty, mà chủ yếu từ lập trường bạn bè, hi vọng anh có thể đường hoàng xuất hiện trước công chúng. Bản thân anh biết nỗi đau và những ẩn giấu trong sâu kín đáy lòng của người đàn ông lập dị này…
Sở dĩ Đỗ Trường Phong sống khép kín, không thích bị quá nhiều người chú ý bởi như thế cũng chẳng khác mấy chốn lao tù mà anh đã phải chịu đựng trong quá khứ. Tính cách ngông cuồng cố chấp của anh phần nhiều là vì cuộc sống tăm tối ấy tạo ra. Tuy hiện giờ anh đã được “tự do”, nhưng những gì trải qua đã hằn sâu tận đáy lòng. Thế giới tinh thần của anh vẫn bị nhốt ở nơi đó, đến nay chưa thể nào giải thoát. Vi Minh Luân bởi thế mới cố gắng nhẫn nhịn tính khí xấu xa của anh, cho dù anh ta có gây ra bất cứ chuyện hoang đường nào, Vi Minh Luân cũng thay anh chịu trách nhiệm, thương anh, xót anh, nhưng cũng hết cách với anh.
Trong phòng bệnh không được hút thuốc, Vi Minh Luân đành rời phòng tìm nơi hút thuốc. Ở ban công khu vực nghỉ gơi, anh nhìn thấy Đỗ Trường Phong ở phía xa cũng đang ngồi một mình buồn bực hút thuốc, hóa ra anh ta vẫn chưa đi xa. Thấy Vi Minh Luân đi tới, anh rút hộp thuốc lá bằng bạc ra mời lấy lòng: “Vất vả quá, hiệu phó Vi.”
Tên này rõ ràng đang cố ý châm chọc, rõ ràng biết Vi Minh Luân ghét nhất bị người khác gọi như vậy, vì “Hiệu phó Vi” đọc lên đồng âm với “Hiệu phó ngụy”, “ngụy” trong “ngụy quân tử”. Vi Minh Luân biết vậy thì tức muốn phát điên, anh cấm chỉ trong trường không ai được gọi như vậy. Nhưng có Đỗ Trường Phong ở đó, lệnh cấm gì cũng thành vô ích.
Vi Minh Luân khoanh hai tay, mặt đanh lại, “Sam, coi như tôi cầu xin anh được không? Buổi biểu diễn chỉ còn cách mấy hôm nữa, anh chú tâm vào một chút, tốt xấu gì cũng phải tham gia tập