XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342827

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2827 lượt.

luyện một lần chứ.”
Đỗ Trường Phong tay mân mê điếu thuốc, vẻ mặt hờ hững: “Tôi còn cần phải luyện tập sao?”
“Làm ơn đi, biểu diễn lần này quan trọng thế nào anh không phải không biết. Tôi đã chuẩn bị hai năm rồi, hơi một nửa gia tài cũng đập vào đó rồi, anh không tập luyện sao có thể đảm bảo chất lượng buổi biểu diễn không? Lỡ như có sai sót…”
“Cô ấy đẹp thật!” Đỗ Trường Phong hoàn toàn không để tâm tới lời anh nói, ngửa mặt lên nhìn trời, ánh mắt phiêu đãng, tự lẩm bẩm, “Mười ba năm rồi, tôi trốn ở trong bóng tối giống như bóng ma, thậm chí ngay cả ma cũng chẳng bằng. Ma buổi tối còn có thể ra ngoài đi lại, có thể vô tư xuất hiện bên cạnh người mình thích, còn tôi thì không thể… Những ngày như vậy cũng có lẽ nên kết thúc rồi nhỉ, cô ấy còn nhớ con ma cô ấy đã gặp vào đêm trăng mười ba năm về trước không? Lúc đó, cô ấy còn là một cô bé, bây giờ đã lớn vậy rồi…”
“Anh cũng già rồi.” Vi Minh Luân bất giác độc địa cạnh khóe, rồi lại chau mày: “Như vậy có lẽ không được tốt lắm. Anh sắp xếp cô ấy ở Hải Đường Hiểu Nguyệt, ngay bên cạnh chỗ anh. Nếu để cô ấy biết được, với tính khí của cô ấy chắc chắn sẽ ngay lập tức chuyển đi, đến lúc đó thì coi như xong!”
Đỗ Trường Phong ngẩng cổ, nghịch ngợm thở ra từng vòng khói thuốc: “Không sao, cùng lắm tôi lại tiếp tục làm ma, không để cô ấy nhìn ra được.”
“Anh giả ma giả quỷ còn chưa đủ hay sao? Đã mười ba năm rồi…”
“Đúng vậy, mười ba năm rồi.” Đỗ Trường Phong thở dài một hơi, bản thân cũng thấy khó tin,” Tôi vẫn còn sống được! Darwin, tôi vẫn có thể sống!”
Darwin là tên tiếng anh của Vi Minh Luân. Anh không thích bị người khác gọi mình là “hiệu phó rởm”, dĩ nhiên cũng không thích bị người khác gọi là “thầy rởm”, vì vậy hạ lệnh học sinh và giáo viên trong trường đều phải gọi anh bằng tên tiếng Anh, như vậy vừa có thể kéo gần khoảng cách thầy và trò, cũng tránh việc ngượng nghịu khi xưng hô.
Vi Minh Luân nhìn Đỗ Trường Phong, nói đầy ý vị: “Anh có thể sống được, không có gì đáng ngạc nhiên, dù gì có ông già nhà anh chống lưng, tôi không có gì ngạc nhiên. Nhưng tên King King đó vẫn có thể phiêu dạt nước ngoài mười mấy năm, trở mình biến thành một Hoa kiều yêu nước, vừa về đã khua chiêng gõ trống mở rộng phạm vi thế lực của mình.”
King Kong là cách họ gọi một người bí mật.
“Cho nên tôi mới sốt ruột muốn đưa Thư Mạn qua đây, tên King Kong ấy đã cho cả máy ủi đất đến trước cửa nhà Thư Mạn rồi, tôi mà không hành động cho cô ấy chắc chắc sẽ không phải của tôi nữa.”
“Cô ấy đã lúc nào là của anh?” Vi Minh Luân trước giờ đều thích chọc ngoáy, “Tuy anh yêu thầm cô ấy mười ba năm, nhưng người ta thực chất không biết anh, thậm chí còn có ấn tượng xấu với anh. Nếu không phải vì bức tượng ở sân trường, có lẽ cô ấy cũng sẽ không ở lại.”
“Tượng đồng?” Đỗ Trường Phong nhíu mày.
“Chứ sao! Anh không thấy dáng vẻ cô ấy lúc ôm bức tượng khóc thảm thiết thế nào đâu, chà chà chà…” Vi Minh Luân lắc lắc đầu, “Đúng là khiến người khác phải đau lòng.”
Đỗ Trường Phong sa sầm nét mặt: “Ý anh là, trong mắt cô ấy, tôi còn không bằng một bức tượng sao?”
Vi Minh Luân như không để lại cho anh chút sĩ diện nào: “Chỉ sợ ngay cả tượng đất cũng không bằng ấy chứ.”
“Mẹ!” Anh nghiến răng ken két, “Ngày mai tôi sẽ sai người chuyển Lâm Nhiên đi chỗ khác.”
Vi Minh Luân tỏ ý không đồng tình: “Vô ích thôi Sam. Anh nhiều nhất cũng chỉ có thể chuyển bức tượng ấy đi, nhưng liệu anh có thể chuyển Lâm Nhiên rời khỏi trái tim cô ấy không? Mong manh lắm! Thấy cô ấy khóc như thế, tôi cảm thấy cơ hội cho anh mong manh lắm. Thư Mạn thuộc mẫu người rất kiên định, nếu anh muốn thay thế vị trí của Lâm Nhiên trong lòng cô ấy…”
“Thế nào, tôi không thể sao?” Sắc mặt của Đỗ Trường Phong lúc này còn tối tăm, u uất hơn cả bầu trời bên ngoài.
Vi Minh Luân nhướng mày: “Anh cảm thấy anh có thể không?”
“Nếu tôi không thể, tên King Kong ấy cũng chưa chắc đã được.”
“Khó nói lắm, tên đó tàn nhẫn hơn anh.”
“Tàn nhẫn thì có thể theo đuổi con gái à?”
“Đương nhiên không thể, vấn đề là…” Vi Minh Luân vốc vai anh đầy thông cảm: “Sam, trong mắt tôi anh vẫn là một con thú chưa tiến hóa, không có tính người, không có lương tâm. Tên King Kong ấy thì khác, hắn có thể tay không mà làm nên cơ nghiệp, rồi lại trở về tìm nhà họ Lâm các anh trả thù, anh ta hẳn là kẻ rất giỏi giang.”
Mặt Đỗ Trường Phong như vừa được phủ một đám mây đen: “Tôi lại hi vọng anh ta có thể lao tới đây, muốn giết thì cứ giết thoải mái. Chỉ cần đừng lôi Thư Mạn vào là được.”
“Nhưng lo lắng của anh lại chính là mục tiêu của anh ta. Anh dõi theoThư Mạn mười ba năm, anh ta lại dõi theo anh những mười bảy năm. Anh có ý với Thư Mạn bao nhiêu, anh ta cũng không buông tha anh bấy nhiêu.”
“Nghe Lâm Hy nói, anh ta đang nghênh ngang thu mua cổ phần của Lâm Thị…”
“Tôi cũng có nghe nói.” Vi Minh Luân chuyển hướng nhìn ra gốc đa um tùm trong sân bệnh viện, gió bắt đầu nổi lên, mây đen đã phủ kín bầu trời, cây cối bị gió thổi nghiêng về một phía. Vi Minh Luân thở dài, “Sam, anh đã chuẩn