XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2813 lượt.

bà con quen thuộc ngày xưa.Ba anhem Lâm Nhiên đều rất lễ độ, đều là những người học ở Tây về, nói chuyện hay và làm việc đều rất nhã nhặn, cũng là người học ở Tây về, để Quán Thanh ở lại học chút lịch sự của họ cũng tốt mà. Đã lớn như vậy rồi, chúng sẽ không đánh nhau như lúc nhỏ đâu, con cứ yên tâm đi.”
Diệp Quán Ngữ nhìn mẹ, những lời muốn nói lại nuốt ngược vào trong. Lúc đó anh nhìn thấy mâm cơm nóng hổi trong nhà bếp, đủ loại món ăn, mẹ chắc đã bỏ công sức rất nhiều để làm. Mẹ lúc nào cũng hết lòng đối xử tốt với người khác.Lời mẹ nói có lẽ cũng đúng, hơn nữa ở cùng anhem nhà họ Lâm có lẽ mẹ cũng không cô đơn nữa.Thế nhưng, là người một nhà, điều đó có thể không?Sự khác biệt về tầng lớp ấy,đâu phải cứ nói ra là có thể biến mất được.Diệp Quán Ngữ biết không thể thuyết phục được mẹ, nhưng cũng không biết phải làm sao hơn.
“Anh Quán Ngữ, anh cũng qua đây đánh ván bài đi.” Lâm Nhiên mỉm cười bước vào bếp, thân thiết đặt tay lên vai anh. “Để em giới thiệu cho anh một người bạn, cũng là anh em tốt của em, nào.” Nói rồi kéo Diệp Quán Ngữ ra phòng khách, chỉ vào một chàng trai trẻ đeo kính nói: “Đây là Thư Khang, bạn chơi từ nhỏ đến lớn của chúng em.”
Thư Khang vóc dáng cao lớn, vừa nhìn cũng biết là người có trí thức, anh vội đứng dậy bắt tay Diệp Quán Ngữ: “Chào anh, tôi được Lâm Nhiên kể về anh từ lâu, hôm nay mới được gặp, rất vui được gặp anh.”
Tất cả đều là lời nói giao tiếp ngày thường, nhưng khi Thư Khang nói lại rất tự nhiên, không hề có chút xã giao nào.
Diệp Quán Ngữ tuy mới hết cấp ba đã bỏ học để đi làm ở ngoài nhưng cũng là người bụng đầy sách vở.Dĩ nhiên, anh cũng không thể để mình quá thấp kém,anh thu lại sự tự ti của mình, lịch sự bắt tay từng người đang ngồi đó. “Đây là em hai của em, Trường Phong.” Lâm Nhiên chỉ vào chàng trai mặc quần bò nói, “Chúng em về nước cùng nhau, sau này mong được anh chiếu cố nhiều.”
Đó là lần đầu tiên anh gặp Đỗ Tường Phong, dáng người cao cao, tướng mạo anh tuấn, có thể coi là người có vẻ đẹp đậm chất “bụi”. Thế nhưng nụ cười lại đầy tà khí khác hoàn toàn với mấy người kia. “Lời khách sáo nói không nhiều, sau này mọi người là anhem với nhau.Có gì ngon có gì chơi thì cùng chia sẻ cho nhau.Có đánh nhau thì cứ tìm em!”Anh ta nói một tràng giống như tay giang hồ lão luyện. Thật ra anh ta cũng chỉ là một sinh viên.
“Em chỉ biết đánh nhau thôi, chẳng có cái gì hay cả!”Lâm Nhiên nói lời trách cứ em trai, nhưng ánh mắt lại chan hòa, có thể nhìn ra,anh rất yêu quý người em trai này.
Diệp Quán Ngữ ngồi nói chuyện với họ mới biết Lâm Nhiên hóa ra là một nghệ sĩ piano rất có tiếng ở nước ngoài, đã phát hành mấy đĩa đơn. Lâm Hy nhỏ hơn Lâm Nhiên vài tuổi, đang là sinh viên đại học y của tỉnh.Bố anh vốn là một bác sĩ, sau khi trở thành Hoa kiều cũng xây dựng một bệnh viện lớn ở Ly Thành, Lâm Hy chắc chắn sẽ trở thành người kế nghiệp cha.Thư Khang lớn hơn Diệp Quán Ngữ hai tuổi, cũng đang học ngành y, đang ở Thượng Hải làm nghiên cứu sinh, thấy nói là sắp đi du học.Trường Phong cũng giống anh trai Lâm Nhiên theo học âm nhạc, nhưng lại học violon, trên danh nghĩa là học ở trường âm nhạc, nhưng phần lớn thời gian là theo chân Lâm Nhiên. Nghe nói ngay cả thầy giáo ở học viện âm nhạc cũng không kéo violon hay bằng anh ta, còn thường bị anh kéo xuống bục giảng.Thế nhưng, Diệp Quán Ngữ nhìn bộ dạng bất cần đời của anh ta, chẳng thấy giống người học nhạc.Mặc quần bò rách, đeo dây chuyền bạc, điếu thuốc không lúc nào rời tay, điệu bộ ấy giống một thanh niên du thực nhiều hơn. Nhưng thật kỳ lạ, trên người anh ta lại có phong thái rất đặc biệt khiến anh ta có thứ ánh sáng khác anh, cũng khác người khác, hành động cử chỉ rất cả đều rất khoáng đạt, khi nói chuyện lại thích trêu chọc người khác, vẻ mặt lúc nào cũng đùa cợt.
Sau khi ăn cơm xong, mấy người trẻ tuổi cùng tụm lại tiếp tục đánh bài.
Diệp Quán Ngữ và Lâm Nhiên không chơi bài mà chỉ ngồi bên cạnh xem và nói chuyện.Dĩ nhiên câu chuyện không thể thiếu nói về âm nhạc. Điều khiến Lâm Nhiên rất kinh ngạc chính là Diệp Quán Ngữ rất hiểu về chủ để này Bachm Chopin, Liszt, Rachmanioff, tất cả các nhạc sĩ thiên tài đều được anh rành rọt kể ra. Nói đến văn học thì càng giỏi, nghe tên những sách mà Diệp Quán Ngữ đã đọc khiến Lâm Nhiên tự thẹn không bằng, cho dù bàn đến nhà văn nào anh cũng đều có kiến giải của riêng mình, lập luận rành rọt thấu đáo. Ngay cả những tác phẩm văn học cổ điển mà giới trẻ bây giờ không đọc, nào là Trang Tử, Mạnh Tử, Lão Tử đều được anh thuộc nằm lòng. Lâm Nhiên ngay lúc đó đã có cái nhìn khác với chàng thanh niên vốn có xuất thân bần hàn này.Anh tuy cơ cực bần hàn nhưng học thức uyên bác, đặc biệt là sự từ tốn trong lời nói của anh thật khiến người khác phải khâm phục. Diệp Quán Ngữ hoàn toàn không có ý khoe khoang tài học của mình, nhưng dường như nó vẫn vượt trội trên tất cả mọi người, vầng trán như có ánh sáng chói lóa khiến người khác không dám nhìn thẳng.
“Anh giỏi quá, anh Quán Ngữ!” Lâm Nhiên hai mắt sáng bừng nhìn Diệp Quán Ngữ đầy thán phục, phát ra câu nói từ