Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.
chỉ là trong phòng buồn bực nên muốn ra ngoài thay đổi không khí…”
“À…” Đỗ Trường Phong cố tình kéo dài giọng, nụ cười ác quỷ hiện ra trên khuôn mặt vốn dĩ rất khôi ngô tuấn tú của anh trông càng thêm phần gian ác.Anh tiếp tục ngắm vuốt chiếc búa trong tay mình, giọng lạnh băng: “Không sao, muốn đi đâu thì hỏi cây đàn này là được rồi. Cô nói sớm muộn gì cũng chết trên cây đàn này mà. Nó đã sớm nghe thấy rồi, chắc rằng cây đàn này đã bầu bạn với cô nhiều năm, có thể còn thân hơn là người thân của cô.Nó không nỡ để cô chết bên ngoài, tâm nguyện lớn nhất đời của nó chính là nhìn cô chết trước mặt nó.”
Thư Mạn đờ đẫn nhìn người đàn ông trước mặt: “Tại sao anh lại hận tôi như vậy?”
Anh nhếch miệng cười, vẻ mặt càng tươi tắn: “Đừng hỏi vì sao, bản thân cô không nhớ, tại sao lại hỏi tôi? Chuyện này tôi đã bảo cô lâu rồi, cô chỉ cần ngoan ngoãn tập đàn cho tôi là được, cô giáo Thư, điều này có khó với cô không?”
Anh bỗng gọi cô là “cô giáo”, giọng điệu tôn kính nhưng mang đầy sự giễu nhại.
“Tôi không còn sống được bao lâu nữa, anh không cần phải dày vò tôi như vậy.Tôi chết thì anh sẽ hả hê lắm sao?Nếu một mực muốn đẩy tôi vào chỗ chết thì anh cứ tự nhiên, anh không cần…. Không cần phải sắp đặt lắm trò như vậy. Nếu anh là đàn ông thì thẳng thắn hơn chút nữa đi…” Thư Mạn chợt cảm thấy hơi thở nặng nề, rồi cứ thế quỵ xuống ghế sôpha. Cô biết, anh đang cố ý hành hạ cô. Cô còn muốn nói nữa nhưng không còn sưc lực để nói, nhịp tim rối loạn, lồng ngực đau buốt đến không thể thở.Từng giọt mồ hôi lạnh túa ra trên trán, cô cắn chặt môi, không để mình kêu lên đau đớn. Cô biết bệnh của mình lại tái phát, nhưng cô không muốn tỏ ra yếu ớt trước mặt anh…
Lúc này, anh dã ngồi xuống sôpha châm thuốc hút.
Anh nhìn cô, chỉ là nhìn cô như nhìn thứ chặn trước mắt, không chút động lòng.
Cô đã quen với sự lạnh nhạt của anh, cũng không cầu cứu anh. Cô co người lại, tay ôm lấy ngực mình khẽ kêu lên vài tiếng rồi ngã phịch xuống đất giống như một con tôm đang cuộn mình lại,
Cho đến lúc cô hôn mê, anh cũng không hề nhúc nhích.
Nhưng cô vẫn còn chút ý thức, cảm giác mình được bế lên.Trong chớp mắt như có một cơn gió thoảng qua bên tai, cô nhớ ra một tối rất lâu về trước, Lâm Nhiên cũng đã ôm cô như vậy, nói với cô, “Anh nhất định sẽ bế em đi lên thảm đỏ…” Không thể nghĩ, cứ nghĩ ra trái tim lại đau đớn như bị dao cứa, nỗi đau ấy dần dần lan khắp cả người. Cô đang chìm trong một cơn ác mộng, cả người giống như một khúc gỗ nổi trên mặt biển, yếu ớt, kiệt sức đến độ đôi mắt cũng không thể mở ra. Cô chỉ có thể thoi thóp thở để làm giảm bớt nỗi đau đang lan ra trong lồng ngực.Dường như phải cố gắng hết sức cô mới thều thào nói ra được vài tiếng mơ hồ, ngay bản thân cô cũng không biết âm thanh phát ra từ đôi môi run rẩy của mình là gì.
Nhưng anh lại nghe rất rõ, là: “Lâm Nhiên…”
Diệp Quán Ngữ biết tin Thư Mạn sống trong Hải Đường Hiểu Nguyệt ở Ly Thành, đôi mày trở nên nhíu chặt.Tổng quản Lữ nói gì sau đó đều không lọt vào tai anh.
Thực ra, từ lúc gặp Lâm Duy, anh đã không thể tập trung.Tuy đã đánh bại Lâm Duy như ý muốn của mình, nhìn thấy bộ dạng già đi trong thoáng chốc của ông anh cảm thấy vô cùng sảng khoái, nhưng câu nói cuối cùng của Lâm Duy cũng đã đánh thẳng vào sâu thẳm trong đáy lòng anh: “Nhà họ Lâm chắc rằng chỉ có Lâm Nhiên là vô tội đúng không?Tại sao anh không thử nghĩ tới Lâm Nhiên? Anh đã quên cậu ấy thậtsao?”
Diệp Quán Ngữ nghe tới đó bỗng sững người một hồi lâu, quên mất bản thân đã phản ứng thế nào.Rất lâu, rất lâu sau đó anh mới cảm thấy ở một góc nào đó trong lòng mình nhức nhối. Đã nhiều năm như vậy rồi, thì ra anh vẫn biết đau.Những chuyện đó, những người đó, khoảng thời gian đó, anh tưởng rằng sẽ không bao giờ bị đau vì nó nữa. Anh không nghĩ tuyệt đối không nghĩ. Tưởng rằng như vậy sẽ khiến bản thân đủ nhẫn tâm, chỉ có nhẫn tâm mới khiến anh có thể vô tình, mới có thể giải quyết từng hòn đá chặn trên con đường phía trước. Nhưng anh lại quên mất dù mình có nhẫn tâm thế nào, con người ấy vẫn ngủ sâu nơi yếu đuối nhất trong tim anh. Không thể nghĩ, cũng không thể nhắc tới, không thể chạm vào nó, vì vừa chạm vào đã lại khiến anh đau thấu tim gan.
Ly Thành sau trận tuyết rơi bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh, cũng rất thuần khiết, hệt như mùa đông năm ấy.
Tổng Quản Lữ ngồi trên xe, báo cho anh từng việc đã được sắp xếp: “Mười giờ sáng ông phải bàn chuyện hợp đồng với người phụ trách sở ngoại thương, buổi trưa dùng bữa với ông ấy, hai giờ chiều có cuộc hẹn với giám đốc Vương bên công ty Hoàn Vũ đi xem đất ở phía đông thành phố, bảy rưỡi tối hẹn cô Cát Văn ở đài truyền hình cung dùng bữa tối…”
“Đến phố Thúy Hà…” Anh ngắt lời tổng quản Lữ.
“Thưa ông…”
“Tôi nói là đến phố Thúy Hà.” Anh nhắc lại.
“Vâng.” Tổng quản Lữ không dám hỏi nhiều, vội bỏ quyển sổ ghi chép trong tay xuống, nói với tài xế: “Anh Trương, quay xe lại, đến đường Thúy Hà.”
Tối hôm ấy, tuyết rơi dày nhưng cũng không thể giấu hết nét tồi tàn của con phố Thúy Hà. Cả một khu nhà cũ, từng că