Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.

nếu anh ấy có thể quang minh chính đại, đường đường chính chính biểu diễn trong nước…”
Thư Mạn thấy đây đúng là truyện cổ tích trong ‘Nghìn lẻ một đêm’. Cô mà lại đi khuyên anh ta? Nhưng… Trong đầu cô bất giác nhớ lại hôm đó, khi chuyển chiếc đàn đi, ánh mắt buồn bã tuyệt vọng của anh xuyên thấu lòng cô, mãi đến tận bây giờ, lòng cô vẫn còn đau. Tại sao cô lại đau lòng như vậy?
“Hôm đó khi cô rời khỏi trường, anh ấy cứ đứng mãi trước cửa sổ mắt không rời tiễn cô đi.” Vi Minh Luân cúi gằm mặt xuống, giọng có vẻ gượng gạo: “Chưa bao giờ tôi thấy anh ấy lại buồn đến thế, suốt cả đêm anh ấy nhốt mình trong phòng hút thuốc, nhưng thực sự anh ấy… bao năm qua, không ai biết được rằng, anh ấy sống mà phải kìm nén biết bao… cứ tưởng rằng rốt cuộc thì anh ấy đã dũng cảm đối mặt với công chúng, nhưng không ngờ đến phút chót thì anh ấy lại rút lui, Thư Mạn, tôi rất buồn…”
“Tôi đi khuyên ư? Anh ấy sẽ nghe lời tôi sao?”
“Nghe chứ, nhất định anh ấy sẽ nghe lời cô!” Vi Minh Luân bất thình lình ngẩng đầu lên, cứ như thể đã nhìn thấy niềm hi vọng vậy.
“Tại sao?” Thư Mạn vẫn mơ hồ không hiểu.
“Bởi vì, đối với anh ấy mà nói, cô rất quan trọng.”
“Nhưng anh ấy… chỉ hận một nỗi là sao tôi không chết đi thôi.”
“Tiểu Mạn, cô có hiểu anh ấy không?” Thái độ của Vi Minh Luân khiến người ta không thể hiểu nổi, ánh mắt sáng rực, “Nếu anh ấy muốn cô chết thật, thì cái hôm cô phát bệnh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ đưa cô đến bệnh viện. Cô không nhìn thấy bộ dạng của anh ấy lúc đó đâu, rất đáng sợ, bác sĩ y tá cũng sợ phát hoảng lên ấy… Tôi không biết Diệp Quán Ngữ đánh giá về anh ấy thế nào với cô, nhưng tôi qua lại với anh ấy mười mấy năm nay rồi, có thể nói chúng tôi như hình với bóng, không ai hiểu anh ấy hơn tôi. Anh ấy là một nghệ sĩ cô độc, mặc dù là người đầy tài hoa mà đã phải sớm trả giá cho tuổi trẻ bồng bột, nhưng điều đó vẫn không ảnh hưởng gì đến chuyện anh ấy là một nghệ sĩ thiên tài…”
“Anh toàn nói anh ấy cái gì mà tuổi trẻ bồng bột, trả giá, rốt cuộc là thế nào?” Thư Mạn rất nhạy cảm và lập tức tóm lấy từ này.
“Điều này… tôi không tiện đánh giá những chuyện quá khứ của anh ấy, cứ để anh ấy tự kể cho cô nghe có lẽ thích hợp hơn.” Vi Minh Luân úp úp mở mở.
Thư Mạn sớm đoán trước được thế nào anh cũng nói như vậy, cô thở dài: “Thôi được, để tôi đi khuyên anh ấy xem sao, tiện thể hỏi thẳng anh ấy. Có rất nhiều chuyện thực sự là tôi muốn biết, ánh mắt anh ấy nhìn tôi làm cho tôi luôn cảm thấy, anh ấy có rất nhiều bí mật.”
Vi Minh Luân há hốc miệng, định nói gì xong lại thôi.
“Anh muốn nói gì?” Thư Mạn hỏi Vi Minh Luân.
“Không, không có gì.” Thái độ né tránh của Vi Minh Luân thật khiến người ta phải sinh nghi, “Tiểu Mạn, hãy thử tiếp cận anh ấy với một trái tim bình thường xem sao, cô sẽ phát hiện ra rằng anh ấy chắc chắn không giống như cô từng nghĩ. Bí mật của anh ấy được cất giấu trong tim anh ấy, chỉ phải xem xem cô hiểu trái tim anh ấy như thế nào thôi.”
“Tôi không thể bước vào trái tim anh ấy được!” Thư Mạn quả quyết.
“Mười ba năm trước cô đã bước vào rồi.”
“Gì cơ?”
“Không, không có gì.” Vi Minh Luân bí hiểm nhún vai, cười nói, “Tôi nói chúng ta phải cố gắng lên, chẳng mấy là đến ngày biểu diễn rồi. Còn nữa, đám học sinh đều rất nhớ cô…”
Ngày hôm sau, Vi Minh Luân đích thân đưa Thư Mạn đến chỗ Đỗ Trường Phong.
Nơi Đỗ Trường Phong ở có vẻ hơi xa, ở tận ngoại ô. Thư Mạn nhận ra con đường này, đây là hướng đi về phía Nhị Viện, là người ở Ly Thành thì không ai không biết đến Nhị Viện, không chỉ vì tính đặc thù của nó, mà còn vì nó là một phần thuộc bệnh viện Nhân Ái, nghe nói trước khi nước Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa thành lập, đây từng là nơi Quốc dân Đảng dùng để giam giữ phạm nhân. Những kẻ được gọi là “phạm nhân”ở đây đa phần là những người làm cách mạng ngầm, vì vậy nơi đây đã từng được mệnh danh là “Động cặn bã” của Ly Thành. Có điều, từ sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập, đập chứa nước gần đó nhiều lần bị vỡ, phần lớn kiến trúc nơi này bị hỏng vì ngấm nước quá lâu, sau khi Nhị Viện được thành lập ở đây, chính phủ cũng bỏ vào một số tiền để xây sửa lại mấy viện xá, nhưng nơi này hứng mưa chịu gió cũng đến hàng chục năm trời, đã lung lay sắp đổ từ lâu. Nếu không phải Hoa kiều yêu nước Lâm Sỹ Diên sát nhập nó vào với bệnh viện Nhân Ái thì chỉ sợ giờ đây nơi này đã trở thành một vùng hoang vu.
Chỉ trong vòng mấy năm, Lâm Sỹ Diên đã khiến cho Nhị Viện thay da đổi thịt. Không những ủi đổ những viện xá cũ xây mới lại hoàn toàn mà còn thu nạp cả khu rừng phong bên ngoài Nhị Viện vào đó. Người thường không được phép vào đây, những người đi ra từ trong đó đều hình dung nơi ấy như một khu nghỉ dưỡng vậy. Nhất là những viện xá kiến trúc kiểu Tây ẩn trong rừng phong kia, mái hiên tường đỏ, mỗi một khu nhà đều rất đặc sắc, ngang ngửa với loại biệt thự mới khai thác ngoài kia. Môi trường và cơ sở vật chất thiết bị tốt như vậy, cho dù là không có bệnh nhưng đến đây thư giãn vài ngày cũng là một chuyện khiến người ta mãn nguyện.