Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.
Nhưng người Ly Thành đều đã biết nơi này nên chẳng ai muốn đến cả.
Bởi vì mặc dù sau lưng Nhị Viện là núi Dương Minh, một thắng cảnh du lịch nổi tiếng nhưng nhà tang lễ Ly Thành lại nằm ngay bên cạnh Nhị Viện, chỉ cách có một đỉnh núi. Lâu dần, Nhị Viện dường như trở thành danh từ gọi thay cho nhà tang lễ. Hơn nữa điều xui xẻo nhất là, nghĩa trang lớn nhất Ly Thành không nằm sát ngay bên nhà tan lễ mà lại nằm ở phía bên kia, liền kề Nhị Viện. Ống khói nhà tang lễ cứ nhả khói xanh suốt từ sáng đến tối chẳng lúc nào ngừng nghỉ. Kẻ ngớ ngẩn cũng biết khói ấy là tượng trưng của hỏa thiêu. Lại ngoảnh mặt nhìn bên phải mà xem, xa xa phía sườn núi kia là một vùng nghĩa trang trắng lóa. Đây gọi là gì? Ra từ bên trái, vào bên phải, thôi thì tạm coi là luân hồi một kiếp người vậy.
Thư Mạn sống ở Ly Thành nhiều năm, đương nhiên cô biết ở đây có một phân viện thuộc bệnh viện Nhân Ái, nhưng cô chưa bao giờ vào đó, chỉ nghe nói bên trong rất đẹp, là một viện điều dưỡng tinh thần. Đương nhiên, đây là cách nói khá dễ nghe, còn nói theo cách nói trực tiếp nhất thì đây là nơi để nhốt những người bị điên, là bệnh viện tâm thần. Điều này khiến Thư Mạn cảm thấy bất ngờ và lo sợ, Đỗ Trường Phong ở trong Nhị Viện, hay là ở trong nhà tang lễ?
Phía trước là cánh rừng phong rực màu lửa, đến Nhị Viện thì nhất định phải đi qua cánh rừng này. Vừa mới vào rừng xung quanh bỗng nhiên tối hẳn, rõ ràng là ban ngày mà lại không khác gì chiều tối. Khoảng mười phút sau xe đi ra khỏi nơi sâu nhất cánh rừng phong, tầm mắt phía trước cũng được rộng mở sáng sủa hẳn lên, bên phía vườn hoa được bố trí xây một bể cá to, đi qua bể cá là một cánh cổng sắt khắc hoa hoành tráng, hai bên là những viên đá hoa lớn được xây kề sát nhau, tráng lệ đậm chất phương Tây. Trong bốt bảo vệ ở cổng có hai người mặc đồng phục đứng canh cổng.
“Xuống xe thôi, đến nơi rồi.” Vi Minh Luân mở cửa xe giúp Thư Mạn, “Cô trực tiếp nói với bảo vệ là tìm Đỗ Trường Phong là được, ông ấy sẽ chỉ cho cô biết đi như thế nào.”
“Ồ, được.” Thư Mạn xuống xe. Vòng qua bể cá bên vườn hoa, cánh cổng sắt khắc hoa to lớn ấy dần dần đến gần phía cô, càng gần hơn nữa, vô hình chung đem lại cho con người ta một cảm giác bí bức. Tim Thư Mạn bỗng đập nhanh hơn, tinh thần căng thẳng một cách vô cớ. Một ông bảo vệ mặc áo đồng phục màu xanh lam đang ngáy rõ to ngay trong phòng trực, trong lúc cô đang do dự có nên đánh thức ông ta dậy hay không thì thấy một tấm biển bằng đồng bên cạnh, trên đó khắc mấy chữ: ‘Bệnh viện tâm thần trực thuộc bệnh viện Nhân Ái’.
Cô sợ hãi, mặt mày thất sắc, Đỗ Trường Phong ở trong nhà thương điên thật sao? Phía sau lưng vẳng lại tiếng khởi động xe, Thư Mạn quay lại nhưng không kịp nữa, Vi Minh Luân đã quay đầu xe, nhanh chóng lại vụt khỏi tầm mắt của cô, biến mất vào trong rừng phong tối đen. “Vi Minh Luân! Anh quay lại đây…”
Thư Mạn hét to lên định đuổi theo, tiếng hét của cô làm kinh động giấc ngủ của ông bảo vệ, ông thò đầu ra, mặt vẫn còn ngái ngủ, “Này, cô tìm ai thế?”
“Tôi, tôi, tôi…” Những giọt nước mắt thất vọng từ đâu ùa đến cứ xoay vòng trong khóe mắt, Thư Mạn hoàn toàn không biết bản thân mình đang ở nơi nào, đột ngột quá, nghiêm trọng quá, hóa ra anh ấy ở trong bệnh viện tâm thần!
“Tôi hỏi cô tìm ai?” Ông bảo vệ mất kiên nhẫn quát.
“Đỗ, Đỗ Trường Phong.”
Ông bảo vệ trợn mắt, nhìn Thư Mạn khắp một lượt từ đầu đến chân, thái độ tốt hơn một chút: “Cô là thế nào với anh ấy?”
“Bạn, bạn bè.” Cô trả lời giọng yếu ớt.
Bảo vệ lúc này mới mở cửa lách bên cạnh, vừa mở vừa nói, “Vào đi, cứ đi thẳng, Ngọa hổ sơn trang.”
Thư Mạn ngập ngừng bước vào cổng, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là một hoa viên và đài phun nước thật lớn, cảm giác không hề giống như đang ở trong bệnh viện chút nào. Mấy cô gái trẻ mặc đồng phục y tá màu xanh da trời đang cắn hạt dưa trong vườn hoa, cười cười nói nói, nhìn thấy cô liền lập tức quan sát một cách hiếu kì, nhưng ánh mắt đầy vẻ thân thiện. Thư Mạn nhìn xung quanh, những căn nhà phong cách phương Tây tường sơn đỏ, mái nghiêng rải rác khắp vườn hoa và trong rừng, không biết căn nào mới là ‘Ngọa hổ sơn trang’ đây?
“Cô tìm ai thế?” Một y tá cất tiếng hỏi.
“Ồ, tôi tìm Đỗ Trường Phong.”
Đối phương lập tức tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Cô tìm anh ta sao? Cô có quan hệ gì với anh ta thế?”
Thư Mạn không muốn trả lời, cô đi xuyên qua vườn hoa rồi đi thẳng, vào đến bên trong, từng nhóm hai ba người rải rác trong vườn hoa, nhìn cách ăn mặc của họ thì đoán đó là bệnh nhân. Những người đó, người thì ngồi trên xe lăn, người thì đang tập thái cực quyền, người thì đang hát, còn một bà thím già đang vểnh ngón tay điệu đà như hình bông hoa lan, trông như đang diễn kịch trên sân khấu, còn cả một anh béo đang đứng trên chiếc ghế đá say sưa chỉ huy, coi đám cỏ dưới chân kia là dàn nhạc, một bà y tá đứng tuổi kéo anh ta xuống, hai người đang xảy ra tranh cãi… Thư Mạn bước thật nhanh qua chỗ đó, cô lờ mờ hiểu vì sao Vi Minh Luân lại nói những lời ấy, nếu Đỗ Trường Phong ở cùng với những người điên n