Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2778 lượt.

c biết Diệp Quán Thanh đã chết, anh gào khóc thảm thiết ngay trong trại tạm giam, tiếng khóc kinh thiên động địa, cũng không giống với tiếng khóc của con người. Khóc mãi đến tận lúc trời sáng.
Cả đời này Đỗ Trường Phong không thể nào quên được, cái cảnh bên gia đình nguyên cáo kêu gào khóc thét giận dữ trong cái hôm tòa án tuyên án ấy. Nói thực, ngay cả bản thân anh cũng không ngờ tới kết quả lại như vậy, anh vốn đã chuẩn bị tinh thần ra pháp trường rồi. Mỗi ngày ở trong nhà tù đối với anh mà nói, sống một ngày mà đằng đẵng như thể một năm.
Cái giá phả trả cho sự bồng bột của tuổi trẻ không ngờ lại trầm trọng đến vậy.
Hàng đêm, khi anh mơ thấy Diệp Quán Thanh bị anh ngộ sát đổ gục xuống vũng máu, sự bất lực và tuyệt vọng trong ánh mắt ấy dày vò tinh thần anh từng giờ từng phút, thậm chí anh còn hay vô cớ ngửi thấy mùi tanh của máu, suốt một thời gian dài không ăn uống được gì. Rồi hồi tưởng lại quãng đường đời từ tuổi ấu thơ đến khi trưởng thành, thực sự là anh đã quá phung phí tuổi thanh xuân. Phung phí thái quá thì mất mát càng nặng nề hơn. Anh biết chỉ cần anh bước lên pháp trường là tất cả mọi thứ sẽ không còn là của anh nữa, bao gồm cả sinh mạng. Hối hận, hai chữ này giờ đã không đủ để biểu đạt cảm xúc, tình cảm trong nội tâm anh. Giờ anh mới hiểu, hóa ra sinh mạng mới đáng quý đến như vậy, giờ mới hiểu vì sao lúc Diệp Quán Thanh đổ gục xuống đất lại nhìn anh với ánh mắt thê lương tuyệt vọng đến như vậy. Có ai lại muốn chết cơ chứ?
Nhưng, khi bình tĩnh lại rồi, anh thấy mình chết là đáng, dù sao thì anh cũng đã giết một mạng người. Trên tòa án, tinh thần anh hoảng hốt, hoàn toàn không nghe thấy luật sư và các thẩm phán nói gì. Ngay cả đến dũng khí ngẩng đầu lên anh cũng không có. Mãi cho tận tận khi quan tòa tuyên đọc bản án trước tòa, anh vẫn còn tưởng mình đang nằm mơ. Quan tòa nói gì vậy? Anh bị bệnh thần kinh, không phải chịu trách nhiệm hình sự, được phóng thích ngay tại phiên tòa.
Chiếc còng khóa trên tay được mở ra.
Những người thân đến nghe xử án bước đến vây kín lấy anh, ông bố Lâm Sỹ Diên ôm chầm lấy anh khóc lóc nghẹn ngào. Còn cả anh trai Lâm Nhiên và em trai Lâm Hy nữa, lại càng khóc lên khóc xuống như muốn ngất đi. Xém chút nữa thì anh được người thân khiêng lên đưa ra khỏi tòa án. Nhưng anh trai của người chết lại mất kiềm chế xông đến muốn liều mình một phen, nhưng lập tức bị cảnh sát khống chế lôi ra.
“Chúng mày là lũ giết người, sẽ không được chết yên ổn đâu! Đạo trời sẽ không tha thứ cho chúng mày đâu! Diệp Quán Ngữ này dù có làm ma cũng không bao giờ tha cho chúng mày! Lũ súc sinh lang sói cấu kết làm càn kia…”
“Tao thề, tao sẽ đòi lại tất cả! Tao sẽ báo thù!...”
“Quán Thanh, anh sẽ báo thù cho em!...”
Nhà họ Lâm ai ai cũng cúi đầu, nhanh chóng rời khỏi đó. Đỗ Trường Phong cũng lên xe, anh trai của người chết thoát khỏi cảnh sát, xông đến đập liên hồi vào cửa xe: “Mày ra đây, thằng súc sinh kia, mày bị bệnh thần kinh cái gì cơ chứ? Sao lúc mày giết người lại bỗng nhiên bị bệnh thần kinh là thế nào? Mày không sợ bị trời đánh sao? Mày ra đây, chúng ta quyết tử một trận, mày có gan thì ra đây…”
“Mau lái xe đi!” Người ngồi bên cạnh quát.
Xe lao vút đi. Đỗ Trường Phong ngoái đầu nhìn lại phía sau, thấy người đó ngã nằm ra đất, kêu trời kêu đất, chẳng còn nghe rõ anh ta đang nói gì nữa, Đỗ Trường Phong chỉ cảm thấy bầu trời như chưa bao giờ u ám đến thế. Anh đã không còn nghe rõ gì nửa cả. Cuộc sống của anh rơi vào ảm đạm từ đó.
“Tôi sẽ không bao giờ nói với ông từ ‘cảm ơn’! Bởi vì… tôi hận ông!”
Đây là lời mà anh nói với ông bố Lâm Sỹ Diên sau khi trở về nhà.
“Cho dù là con hận bố thì bố cũng phải để con sống.” Lâm Sỹ Diên trả lời.
“Nếu phải sống thế này thì chi bằng tôi chết đi cho rồi!” Đỗ Trường Phong nổi giận lôi đình, đòi đi tự thú. Lâm Duy ngăn anh: “Cậu có thể đi tự thú, nhưng tôi nói cho cậu biết trước hậu quả, giờ cậu đi tự thú vẫn chưa muộn, hậu quả là tất cả chúng ta, bao gồm cả bố mẹ cậu, anh cậu, tôi, và còn rất nhiều những người mà cậu không biết nữa, tất cả sẽ bị liên lụy, ai bị mất chức thì sẽ mất chức, ai phải ngồi tù thì sẽ ngồi tù, cả nhà họ Lâm này sẽ bị hủy hoại trong chốc lát… Cậu có còn muốn đi tự thú nữa không?”
“Nhưng tôi không bị thần kinh! Tôi không phải thằng điên!”
“Cậu chính là thằng điên đấy!”
“Tôi không điên!”
“Thằng điên chẳng bao giờ tự nói mình bị điên cả, trong nhận thức của anh ta, anh ta không khác gì những người bình thường cả, nhưng…” Lâm Duy nhìn anh lạnh lùng nói: “Trong mắt của những người bình thường chân chính, cậu chính là một thằng điên! Nếu không thì cậu sẽ không bao giờ làm cái chuyện điên rồ như thế này, vì thế bây giờ cậu phải nhớ lấy, cậu là một thằng điên, điên từ đầu đến chân, từ trước đến giờ đã thế rồi…”
Đỗ Trường Phong ngửa mặt lên trời gào thét: “KHÔNG!!!”
Bi kịch cuộc đời Đỗ Trường Phong bắt đầu từ khi anh bị “áp tải” đến bệnh viện tâm thần, rõ ràng là giết người mà lại được phóng thích ngay trước tòa án, rõ ràng là người bình thường mà lại bị