Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2774 lượt.
giám định là người điên. Người nhà lén làm gì giấu anh, anh không biết, anh chẳng biết gì cả, anh chỉ biết rằng cuộc đời của anh rơi vào bóng tối vô cùng vô tận từ hôm đó.
“Lâm Sỹ Diên! Cả đời này tôi hận ông!” Lúc bị áp tải lên xe, anh gào thét giãy giụa. Đây là lần đầu tiên anh gọi trực tiếp tên bố mình.
Từ đó, Đỗ Trường Phong ở trong bệnh viện tâm thần và làm bạn với một đám người điên. Chỉ vì để anh được sống. “Vì anh, em cũng phải sống!” Mỗi lần Lâm Nhiên đi thăm anh đều vừa khóc vừa nói vậy.
Nhưng mỗi ngày ở trong đó, Đỗ Trường Phong chưa bao giờ cảm thấy được rằng mình đang sống.
Bệnh viện tâm thần nằm cách xa khu đô thị, ẩn khuất trong cánh rừng phong vắng dấu chân người, cách một ngọn núi, bên trái là nhà tang lễ, bên phải là nghĩa trang, cả ngày suốt từ sáng đến tối chỉ có tiếng khóc và tiếng kêu gào bi thương vang vọng trong rừng núi, bốn bè là tường cao, trước sau là hai cánh cổng sắt (hồi đó rừng phong xung quanh còn chưa được liệt vào khuôn viên bệnh viện tâm thần). Đối với người từ nhỏ đã quen tự do phóng khoáng như Đỗ Trường Phong mà nói, bị nhốt trong một môi trường như thế này còn khó sống hơn nhiều so với nhà tù. Nhưng những đãi ngộ của anh lại tốt hơn nhiều so với những bệnh nhân tâm thần chính khác một cách hiển nhiên, không những chỉ một mình ở riêng một nhà mà lại còn có người chuyên chăm sóc ăn ở cho anh, chỉ cần không ra khỏi bệnh viện, anh có thể đi lại hoạt động khắp nơi.
Lâm Sỹ Diên từng đi thăm con trai một lần, kết quả là nhận được sự từ chối gặp mặt của anh. Ông cũng chẳng biết làm gì hơn, thấy thiết bị, cơ sở viện tâm thần lạc hậu, môi trường tồi tệ, thông qua một loạt các hoạt động coi như là đầu tư làm từ thiện, ông sát nhập bệnh viện tâm thần vào bệnh viện Nhân Ái dưới chướng tập đoàn Chấn Á của nhà họ Lâm. Chính quyền rất ủng hộ, viện tâm thần từ lâu rồi đã là một gánh nặng, vừa không có tiền đầu tư, lại không có lợi nhuận, có người mua thì sao lại không xúc tiến? Ngày treo biển có khua chiêng gióng trống inh ỏi, pháo nổ đùng đoàng, những người điên trong viện còn vui mừng hơn cả đón Tết, người thì hát, người thì nhảy múa, mặc dù họ không biết vì sao những người này lại đến đây đốt pháo tràng, nhưng hiếm khi viện tâm thần mới được một dịp náo nhiệt như thế này, rất nhiều người điên đều tưởng rằng họ đang được đón Tết.
Đỗ Trường Phong nhốt mình trong phòng, vẫn không chịu gặp bố. Lâm Sỹ Diên đứng trước cổng rất lâu, cuối cùng đành lẳng lặng ra về. Nhưng viện tâm thần thuộc Bệnh viện Nhân Ái của Ly Thành được chính thức thành lập thì là sự thực trăm phần trăm rồi, vì là bệnh viện trực thuộc nên được người ta gọi là “Nhị Viện”, cứ gọi mãi như thế đến tận bây giờ.
Lâm Sỹ Diên vừa tiếp quản Nhị Viện lập tức mời ông Lương Trọng Kim, chủ nhiệm khoa của bệnh viện Nhân Dân của Ly Thành, nơi ngày xưa ông đã từng làm việc ở đó, đến làm viện trưởng Nhị Viện, còn vì sao lại mời ông Lương đến thì có lẽ chỉ có lòng ông rõ nhất. Sau khi ông Lương đến nhậm chức, Lâm Sỹ Diên bắt đầu chiến dịch tu sửa lại Nhị Viện, không chỉ trùng tu viện xá còn bố trí thêm thiết bị để con trai có thêm nhiều không gian hoạt động. Ông còn mua lại rừng phong xung quanh, làm đường, trồng hoa trồng cỏ, xây tháp cao, tất cả chỉ là để con trai có thể ở thoải mái hơn. Sợ con trai khó sinh hoạt chung với những người điên thực sự kia, trong lúc trùng tu viện xá, ông liền xây một ngôi nhà riêng biệt cho con trai, đào cái ao cũ ngày xưa phía trước ngôi nhà thành một cái hồ nhân tạo, tách biệt căn nhà với những khu viện xá khác.
Sau khi sự cáu kỉnh gắt gỏng ban đầu qua đi, Đỗ Trường Phong dần trở nên bình tĩnh, sự cô đơn bắt đầu lan tràn trong lòng mà anh không có cách nào cứu vãn được. Anh thường ngồi dưới lầu tháp suốt đêm cho đến tận sáng, nhìn xa xăm, hút thuốc, uống rượu, lặng lẽ chờ đợi tia nắng đầu tiên trước khi bình minh rạng sáng chiếu rọi vào tận đáy sâu cõi lòng u ám của mình. Lầu tháp này vốn trước kia là nơi người trông coi khu rừng dùng để quan sát tình hình, đồng thời cũng thắp cả đèn chiếu sáng để chỉ phương hướng cho người đi lạc trong rừng vào ban đêm, lúc đó lại trở thành địa điểm vừa ý nhất cho Đỗ Trường Phong giải phóng nỗi cô đơn.
Đỉnh lầu tháp nhỏ và hẹp, nhiều nhất cũng chỉ có thể chứa được hai ngươi, dưới mái lán che nắng có treo một bóng đèn nhỏ, gió thổi cái là lại kêu “lách cách”, để trèo được lên trên đấy cũng phải là người gan dạ. Ông Lương cứ mỗi lần nhìn thấy Đỗ Trường Phong trèo lên đấy đều sợ hú hồn hú vía, lập tức báo cáo với viện trưởng Lâm. Lâm Sỹ Diên liền phái người dỡ bỏ lầu tháp gỗ lung lay như sắp đổ ấy đi, dùng bê tông cốt thép xây một tòa lầu tháp cao hơn ở chính chỗ đó. Để đảm bảo an toàn cho con trai, cầu thang được thiết kế bên trong lầu tháp, uốn hình xoắn ốc leo lên trên, đỉnh tháp hoàn chỉnh hơn so với tháp cũ rất nhiều, tường rào xung quanh dùng gạch đá hoa lát thành, vừa kiên cố lại rất mỹ quan, trên mái lán có một cửa sổ trong suốt được chống bằng cột chống kim loại, có thể tận dụng ánh sáng tự nhiên tốt hơn, buổi tối mà ở đó ngắ