Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2772 lượt.

n sơn trang rồi, đúng không?”
Vi Minh Luân như đã dự tính trước, liền đáp: “Nhưng đây không phải là một phụ nữ bình thường, mà là người tình trong mộng của cậu ta.”
“Có là phụ nữ gì thì nó cũng không gặp đâu, trong lòng nó chỉ có mỗi con ngỗng mái nuôi từ mười mấy năm trước thôi.”
“Chú ơi là chú, là thiên nga đấy chú ạ, cái gì mà lại là ngỗng mái…” Vi Minh Luân đến phải dở khóc dở cười: “Nhưng chú cứ nói đúng như thế này là được, người đến sơn trang chính là con thiên nga trong lòng cậu ta, tên là Thư Mạn, chú cứ nói thế là được.”
Ông Lương truyền đạt lại y lời Vi Minh Luân lại cho Đỗ Trường Phong, lúc đó anh đang vẽ tranh trong thư phòng, vừa mới nghe thấy cái tên Thư Mạn liền lập tức gác bút xuống, gửi tin nhắn cho Vi Minh Luân: “Anh đảm bảo là cô ấy còn đường sống mà về sao?”
Vi Minh Luân vừa cười ha hả vừa nhắn tin trả lời: “Tôi sẽ dặn chú Lương phải cho cậu ăn no trước đã, rồi mới đem cô ấy đến.”
“Thế thì cứ đến đi.” Đỗ Trường Phong cụt lủn nhắn lại.
Thế là Vi Minh Luân đưa Thư Mạn đến Ngọa hổ sơn trang, đương nhiên, Thư Mạn chẳng biết gì về những tin nhắn riêng tư giữa anh và Đỗ Trường Phong cả, “Cuối cùng thì cô ấy cũng đã đến…” Đỗ Trường Phong thở dài, gần như không ngủ được. Anh mong được gặp cô, lại sợ gặp cô. Đối mặt với cô, anh luôn cảm giác mình thật bất lực.
Thư Mạn đến vào lúc chập tối, bữa tối khá đơn giản, ăn xong Đỗ Trường Phong nói cô đến thư phòng bên Sơn Hải Cư nói chuyện, Ngọa hổ sơn trang vào mùa đông có vẻ rất yên tĩnh vắng vẻ, có thể nghe rõ tiếng xào xạc lên bổng xuống trầm trong rừng trúc sau nhà. Chập tối, khi cô vừa đến đây thì có mưa nhỏ, tiếng mưa, tiếng gió hòa với tiếng xào xạc trong rừng trúc buổi chập tối vắng lặng nghe thật thi vị. Dự báo thời tiết nói tối nay có thuyết rơi, chẳng biết có phải thật hay không.
Mặc dù bên ngoài gió lạnh cắt da cắt thịt nhưng trong phòng bật máy sưởi nên lại rất ấm như đang giữa mùa xuân, xung quanh bốn bức tường có ba bức kê giá sách, gỗ lê vàng màu sậm trông rất có phong cách và thư thái. Thư Mạn nhận ra loại gỗ đó, rất hiếm và đắt đỏ, giá sách của bố cô cũng được làm bằng chính loại gỗ lê vàng này. Khắp phòng toàn mùi mực giấy. Trên song cửa sổ có điêu khắc hoa văn lại dán bức tranh giấy cắt hình hoa mai, giữa phòng bày một bộ sô pha bằng gỗ đàn hương, dáng ngồi mềm mại thoải mái, trên bàn uống trà còn đặt một cốc trà xanh đang bốc hơi nóng, hương trà hòa quyện vào cùng với mùi mực tàu khiến Thư Mạn đang mệt vì đường xa bỗng nhiên thấy dễ chịu hơn hẳn.
Thế rồi, hai tiếng đồng hồ trôi qua, Đỗ Trường Phong cũng đã chẳng có ý muốn “nói chuyện”, chỉ lo đứng trước cửa sổ đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, không biết là anh đang suy nghĩ điều gì.
“Trà nguội cả rồi này.” Thư Mạn phá vỡ bầu không khí yên lặng, nhắc nhở anh, rằng cô ngồi khô cả họng lâu lắm rồi.
“Nguội rồi thì tự đi mà rót thêm vào, trong ấm có nước sôi đấy.” Đỗ Trường Phong nói với cái vẻ chẳng thèm bận tâm. Anh mặc chiếc áo ngủ dài vải nhung màu xanh lam, ngồi xuống đối diện với Thư Mạn, bộ dạng lười nhác nhưng cũng rất ngang tàng. Thư Mạn rất ít khi nhìn thấy ai mặc áo ngủ mà trông cũng phong độ tự nhiên như vậy.
“Tôi nói rõ với cô trước, cô đến chơi cũng được, nhưng nếu muốn nhắc đến buổi biểu diễn thì cô nên đi khỏi đây thì hơn, đừng nên ở lại làm gì dù chỉ một phút…” Thư Mạn không nói gì, anh đã rào trước phủ đầu rồi, đó là tác phong xưa nay của anh. Lần trước trong chung cư Hải Đường Hiểu Nguyệt anh cũng vậy, cũng ra chiêu này với cô, khiến người ta trở tay không kịp. Thư Mạn đang trợn tròn mắt nghĩ xem nên phản kích thế nào thì anh lại bàn, tay cầm con dao cạo râu tự động rà rà cạo râu, mắt chẳng thèm nhìn cô một cái, “Chuyện gì mà tôi đã quyết định rồi thì sẽ không bao giờ thay đổi đâu, cô đi đi.”
Vốn dĩ cách nhìn của Thư Mạn về anh đã có chút thay đổi tốt, nhưng không ngờ anh lại không biết tốt xấu đến như vậy, cô chỉ hận một nỗi không thể cầm cốc trà lên hất thẳng vào mặt anh.
Lúc này, anh đã cạo râu xong, cố ý để chân lên bàn uống trà, chiếc dép lê mặt gấm dài ngoe nguẩy như trêu ngươi Thư Mạn, thật huênh hoang vô đối. Thư Mạn biết là anh cố ý làm thế để khiêu khích sự nhẫn nại của cô nhưng cô cũng không đủ nhẫn nại để phí thời gian với anh, cô nhìn thẳng vào anh, cất tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve: “Vi Minh Luân có nói với anh không?”
“Nói gì?”
“Có lẽ, tôi chẳng sống được bao lâu nữa.”
“…”
“Có khi ngay cả mùa xuân năm sau như thế nào tôi cũng chẳng còn được thấy nữa.” Thư Mạn thất thần nhìn giá sách trên tường phía sau lưng anh, hơi bặm môi, cố gắng giữ sao cho tiếng nói mình thoát ra được nhẹ nhàng bình tĩnh, “Tôi biết, người như tôi thì chả có tư cách gì đòi có được sự đồng cảm từ ai cả, nhưng trong lòng lại không thể nói là không có gì tiếc nuối. Ban đầu, Vi Minh Luân khuyên tôi lên sân khấu biểu diễn tôi đã từ chối, nhưng sau khi tôi biết được ngày chết của mình không xa nữa trong ánh mắt của bác sĩ, tôi lại điên cuồng muốn được biểu diễn. Cuộc đời này chẳng còn cơ hội nào như