Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.
m sao thì quả thực không còn chỗ nào thích hợp hơn. Một đỉnh tháp tuyệt vời như thế cũng có thể chứa được ba đến bốn người cùng ngồi ngắm cảnh, nói chuyện, thậm chí là uống rượu trên đó. Trên mái lán của lầu tháp còn được bố trí một quầy bar nho nhỏ có đủ loại rượu tây bày xếp trong tủ, đều là những loại mà Đỗ Trường Phong thích, thậm chí lại còn lắp cả điện thoại và một chiếc kính thiên văn hiện đại nhất…
Đỗ Trường Phong sững ngây người ra, khi lần đầu tiên anh leo lên đỉnh lầu tháp mới. Khóe mắt anh bỗng nhiên ướt đẫm. Tảng băng trong trái tim anh dần dần tan chảy, bố đã làm tất cả những điều ông có thể làm, không phải Đỗ Trường Phong không hiểu, nếu chỉ để anh sống sót thôi thì bố sẽ không bỏ ra nhiều công sức tâm huyết như vậy. Ông còn muốn con trai mình vui vẻ.
“Tòa lầu tháp này do đích thân bố cháu đốc thúc Lâm Hy thiết kế đấy!” Ông Lương nói.
Đỗ Trường Phong nghẹn ngào, không nói ra được một lời.
“Bố cháu dặn, nếu cháu cần gì nữa thì cứ nói.” Thấy Đỗ Trường Phong nhìn xa xăm không nói gì, ông Lương biết lòng anh đã xuôi xuôi, bèn tranh thủ nói thêm, “Tuần sau bố cháu từ Mỹ về, ông ấy hỏi cháu có muốn mang cái gì về không…”
Đỗ Trường Phong như thể không chú ý gì đến câu nói đó: “Nuôi một con chim vậy.”
“Được, cháu muốn muôi chim gì, ta sẽ bảo bố cháu tìm.” Ông Lương vui mừng hớn hở.
Thực ra Đỗ Trường Phong cũng chỉ tiện mồm nói ra vậy, chứ nuôi chim gì mà trong rừng cây này còn không có? Anh nhìn ông Lương khó xử, lại nhìn thấy cái hồ nhân tạo giữa rừng phong phía sau lưng ông, nhìn từ trên cao xuống, trông nó giống như một tấm gương phản chiếu ánh mặt trời vậy. Anh rất thích cái hồ này, bên bờ cây cỏ bèo dong um tùm, rừng cây xanh tốt, mặt nước hồ xanh biếc nhìn thấu tận đáy, cá tung tăng bơi lội giữa những đám bèo dong dưới đáy hồ, nếu như kiếm con chim gì đó du ngoạn trên mặt hồ thì lại càng tuyệt với. Chứ ai nuôi vịt bao giờ?
Một nụ cười quái đản hiện lên trên khóe miệng anh.
“Nuôi mấy con thiên nga đi.” Anh nói ra cái ý nghĩ kì lạ viễn vông ấy.
Ông Lương ngẩn người: “Cái này… chỉ sợ khí hậu phương Nam của chúng ta không nuôi được.”
“Tùy chú, tùy cơ mà làm thôi.” Lại cái vẻ mặt không quan tâm không để ý gì hết. Đỗ Trường Phong của ngày xưa dường như đã trở lại rồi. Lòng ông Lương thầm mừng, gật đầu lia lịa, vừa xuống khỏi lầu tháp liền gọi ngay điện thoại quốc tế cho Lâm Sỹ Diên, “Viện trưởng, Kỳ Kỳ muốn nuôi thiên nga, ông cố gắng xem kiếm được ở đâu mấy con về đi, hiếm khi thấy khuôn mặt thằng bé nở nụ cười…”
Ông vẫn quen gọi Đỗ Trường Phong là “Kỳ Kỳ” như vậy…
Cô Bé Ơi, Tôi Buồn Lắm!
Năm năm sau, Đỗ Trường Phong lấy lí do chữa bệnh để sang Nhật du học, sau khi tốt nghiệp Lâm Sỹ Diên lại đón anh trở về, tuyên bố với mọi người rằng bệnh của anh đã được chữa khỏi, không phải ở trong Nhị Viện nữa. Điều đó đồng nghĩa Đỗ Trường Phong được “tự do”. Nhưng rất kì lạ là, anh chưa bao giờ cảm thấy mình thực sự được tự do, anh có thể đi bất cứ nơi nào trên thế giới nhưng cho dù đi đến nơi đâu lòng anh trước sau vẫn không tài nào thoát khỏi được cái bóng của Nhị Viện.
Dạo chơi bay nhảy suốt một thời gian bên ngoài, dần dần anh chẳng còn hứng thú gì nữa, sau cái ồn ào náo nhiệt anh lại chọn về với sự bình yên. Anh vẫn chuyển về Nhị Viện, sống cuộc sống nửa ẩn cư. Đương nhiên, anh không trực tiếp sống trong Nhị Viện mà mua lại ngôi nhà trong Nhị Viện trước kia anh ở, xây lại thành một sơn trang, cách ly với Nhị Viện bằng cái hồ nhân tạo ấy.
Từ khía cạnh này có thể thấy, tinh thần anh vẫn loanh quanh bên Nhị Viện. Anh cũng không biết tại sao mình lại không nỡ chuyển đi khỏi nơi đó, theo lý mà nói thì đáng lẽ anh sẽ phải cao chạy xa bay mới đúng. Có lẽ vì trước sau tinh thần anh vẫn chưa được giải thoát thực sự nên cho dù có chạy đến đâu cũng vẫn giống như đang bị cầm tù, mà Nhị Viện thì chứa đựng quá nhiều tâm huyết của anh, cũng lưu giữ rất nhiều hồi ức về tuổi thanh xuân xưa của anh.
Nhị Viện nghiễm nhiên đã là một cái “tổ” của Đỗ Trường Phong.
Tất cả về quá khứ, về tương lai, anh đều không muốn nghĩ ngợi gì hết cả. Chỉ một chút, một chút thôi cũng không muốn.
Về chuyện hủy bỏ buổi biểu diễn, Vi Minh Luân rất tức giận, vì có gọi điện tới thì anh chủ động tắt máy. Hết cách, Vi Minh Luân đành núp bóng nhờ Thư Mạn đến, lại điện đến sơn trang trước cho ông Lương, “Nhờ chú nói với cậu ấy rằng, có một cô gái tướng mạo xinh như hoa muốn đến thăm cậu ấy, hỏi cậu ấy có gặp hay không?”
Ông Lương tuy đã nghỉ hưu ở Nhị Viện nhưng Đỗ Trường Phong rất quý ông, lại mời ông về sơn trang làm quản gia, trong sơn trang, ngoài ông Lương ra thì chỉ có bà La là những người làm những việc vặt trong nhà, tính tình phong thái rất thanh tịnh. Ông Lương đã thân quen với Vi Minh Luân, nghe nói có phụ nữ đến sơn trang thăm Đỗ Trường Phong liền cười phá lên trong điện thoại: “Chắc chắn là không gặp rồi, cháu cũng không phải là không biết Kỳ Kỳ vốn không thích đàn bà con gái đế