XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2767 lượt.

ya, con đường lát đá xanh trên phố ướt đẫm sương đêm, dưới ánh trăng trong như được phủ một lớp thủy ngân lấp lánh. Đỗ Trường Phong lòng đầy tâm sự, cứ lưỡng lụ mãi trước cổng nhà mình, vẫn còn chưa quyết có vào hay không. Nhìn xuyên qua cánh cổng hoa sắt, có thể thấy rất nhiều xe hơi hạng sang đỗ trong vườn, căn nhà bốn tầng kiểu Tây thắp đèn oa sáng choang, cách cả một cái sân rộng mà vẫn còn nghe được tiếng cười lớn ha hả của ai làm kinh động đến con chim nằm tổ trên cành cây, nó kêu “chiếp” một tiếng rồi bay vút lên trời hòa mình vào bóng trăng. Đỗ Trường Phong bất giác ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy mấy cây ngô đồng cao vượt mái tường, cành lá nhè nhẹ đung đưa trong gió, chiếu bóng một lưỡi trăng thu.
Bốn năm rồi, mọi thứ ở đây vẫn như cũ chẳng có gì thay đối.
Khi Đỗ Trường Phong đứng dựa tường và hút đến điếu thuốc thứ mười, anh quyết định hay là cứ vào trong xem thế nào, bốn năm rồi chưa về nhà lần nào, nói trong lòng không nhớ nhung gì thì đúng là nói dối. Nhưng anh không vào bằng của chính mà là nhảy qua tường rào vào, khi tiếp đất gây ra tiếng động hơi to một chút nên lập tức bị phát hiện. Dưới giàn nho trong vườn, trên chiếc xích đu có cô bé đang ngồi chơi, nghe thấy tiếng động, cô bé liền cảnh giác mò mẫm bước đến. Nhanh như cắt, anh lập tức núp vào sau gốc cây hương Chương cạnh tường rào.
Ánh sáng trong vườn hoa không được đầy đủ cho lắm, có quá nhiều cây cối che hết cả ánh trăng.
Cô nhóc nhìn ngó bốn phía xung quanh tìm kiếm mục tiêu, Đứng sau gốc cây, Đỗ Trường Phong nhìn cô rõ mồn một, chắc chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, áo trắng váy đen, dưới ánh trăng trông cô xinh đẹp tuyệt trần, thanh thoát tựa hồ như một thiên thần rớt phàm, nhất là nước da của cô, được tắm dưới ánh trăng lại càng thêm nõn nà, tựa như thổi một viên đá vào cũng vỡ ngay ra được. Khi cô ngoảnh mặt khắp phía tìm kiếm, Đỗ Trường Phong nhìn thấy đôi mắt cô long lanh như hớp hồn vía người ta, Xưa nay anh chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp khiến nhanh choáng ngợp đến thế… Còn cả chiếc váy mềm mại của cô nữa, phất phơ tung bay trong gió, tựa như con bướm đen bay trong màn đêm, mọi thứ bỗng nhiên cứ như trong mơ vậy.
Lòng anh như có sao băng xẹt qua, trong chớp mắt cõi lòng u ám của anh bỗng được chiếu rọi sáng trưng, tim anh loạn nhịp, như thể tiếng gọi của kiếp trước, nhẹ nhàng đến mang theo hạnh phúc và hi vọng mà anh đã mong ước từ lâu, khiến anh cứng đờ người ra, nhất thời quên mất bản thân mình đang ở chốn nào. Anh cứ đứng đó, khoảng cách chỉ có vài bước chân thôi, chỉ cách gang tấc dưới chân thôi nhưng vô hình lại vạch ra con sông rộng ngàn thước... anh không làm sao nhích chân bước qua nó được, không tài nào đường hoàng cao giọng nói “Tôi ở đây”. Nhưng, nếu thời gian có thể ngừng trôi ngay trong phút giây ấy, nếu tuổi tác bỗng chốc già đi, nếu có thể trong một cái chớp mắt bỗng nhiên biến thành đầu bạc, thì cho dù có phải mất cả đời để vượt qua khoảng cách giữa anh và cô, anh cũng không một lời oán thán.
Bởi vì, nhất định anh sẽ nhận ra cô.
Khuôn mặt quen thuộc như đã từng gặp ở đâu đó ấy, đôi mắt sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng vào ấy, tất cả mọi thứ, cứ như thể anh đã gặp trong mơ, ngắm nhìn chăm chú trong mơ vô số lần rồi. Cô là ai?
Rốt cuộc thì anh không kiềm chế được khi cô bước gần đến gốc cây hương Chương, anh giơ tay bịt miệng cô. Cô sợ hãi run lẫy bẫy, anh ra hiệu cho cô không được lên tiếng, sau đó, cô quay mặt lại, đôi mắt đen láy nhìn anh chằm chằm, ngoài sự kinh ngạc ra đôi mắt ấy vẫn bình lặng như mặt nước hồ thu. “Cô bé này quả là gan dạ lắm đây.” Anh hỏi cô là nhóc người rừng nào vậy, không ngờ cô lại nói anh mới là nhóc người rừng, khiến anh hứng thú, anh muốn trêu đùa cô, một chút, nhưng cô lại mắng anh, “Đồ khốn, đồ lưu manh…” Khi anh chuẩn bị nổi giận cơn giận thì cô chạy biến mất, cô ngẩng mặt lên thì va phải một người, anh vừa nhìn là nhận ra đó là Lâm Nhiên, anh vội nấp vào sau gốc cây, trèo qua tường, cuống cuồng vắt chân lên cổ mà chạy...
Anh không hề biết chuyện gì xảy ra sau khi cô bé đó va phải Lâm Nhiên.
Cuộc đời có rất nhiều chuyện như vậy, sớm một bước và muộn một bước, khoảng cách không còn là gang tấc nữa mà là cả một chân trời. Tối hôm đó về đến Nhị Viện, anh phấn khích đến nỗi suốt đêm không ngủ, cả đêm ra hồ nói chuyện với “Diệp Quán Thanh” và nàng thiên nga mái kia. À đúng rồi, anh đặt tên cho con thiên nga mái kia là “cô bé”, bởi vì anh không hề biết tên của cô gái kia là gì, chỉ có thể gọi cô là “cô bé”. Vừa nghĩ ra cái tên này là anh chạy đến nói với con thiên nga mái ngay tức thì. “Cô bé, tôi không phải là thằng khốn đâu nhé, lại càng không phải là lưu manh, mặc dù có đôi lúc tôi cũng hơi khốn nạn thật, nhưng em không thể chửi tôi thế được, bởi vì... vì tôi sẽ đảm bảo rằng, trước mặt em nhất định tôi sẽ là một quân tử hơn cả những người quân tử. Em là con gái nhà ai thế, tim tôi chưa bao giờ loạn nhịp thế này cả, đôi mắt em sáng khiến tim tôi loạn nhịp, đến giờ vẫn còn chưa hết rộn rã, em nghe này...”
Anh vừa nói