Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
vừa chìa tay ôm thiên nga mái đang ngủ trong đám bèo rong ven hồ vào lòng, cứ thế, anh ngồi bên hồ nước, vươn người ra, nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ dài của “cô bé”, “Tôi buồn lắm, \'cô bé\' à, sao tôi lại cứ bị trói buộc ở cái nơi này, tôi không có tự do, không thể đưa em đi chơi khắp nơi, tôi biết nhiều nơi hay lắm, nhưng lại không thể đưa em đi, thậm chí tên em là gì tôi cũng không hề biết...”
Không biết là có phải nàng thiên nga mái đó buồn ngủ quá hay không, cứ nằm yên không động đậy, mặc kệ anh vuốt ve thân mật, thi thoảng kêu mấy tiếng rất nhỏ, như tiếng líu ríu thẹn thùng của thiếu nữ khiến Đỗ Trường Phong lại càng vui, quên hết tất cả. Dưới ánh trăng, con thiên nga mái khép hờ đôi mắt, đắm mình trong ánh trăng, đôi mắt đen nhánh ấy tựa như viên đá quý chìm dưới tận nơi sâu nhất đáy hồ, ánh lên tia sáng lấp lánh. Đỗ Trường Phong ngỡ ngàng phát hiện ra, đôi mắt ấy và đôi đôi mắt của cô bé dưới cây hương Chương quả là giống nhau đến kì lạ…
Thế là những ngày sau này, Đỗ Trường Phong luôn có việc để làm, suốt ngày chơi chung với hai con thiên nga, cho chúng ăn, chụp ảnh cho chúng, nói chuyện với chúng, và họ nghiễm nhiên đã trở thanh những người bạn thân thiết của nhau.
Nhưng xét về tình cảm, “Diệp Quán Thanh” dường như có vẻ lí trí hơn, mặc dù nó không hề từ chối những cử chỉ thân mật của anh nhưng lúc nào cũng giữ một khoảng cách, lúc gần lúc xa, nói chuyện với nó, nó cũng luôn tỏ vẻ không thèm ngó ngàng đến, chỉ lo nghịch nước với dang cánh bay lượn. Nhưng “cô bé” thì lại khác, chỉ cần Đỗ Trường Phong gọi một tiếng thì cho dù nó đang ở đâu, chơi vui thế nào thì nó cũng vẫn bay đến bên anh ngay lập tức, đôi cánh vỗ phành phạch tỏ vẻ vui mừng khôn xiết. Đỗ Trường Phong thích nhất được nói chuyện với nó, những chuyện trước kia chưa bao giờ anh nói, những bí mật chôn giấu trong lòng, anh đều nói hết với nó. Anh thích việc vừa vuốt ve cái cổ của nó vừa nói , chuyện như thế thôi cũng đủ cho anh thấy mãn nguyện vô cùng.
Anh thấy mình như đang “yêu”, chỉ một chốc không thấy “cô bé” là anh đã thấy nhớ cuống nhớ cuồng. Buổi tối đi ngủ anh luôn mở cửa sổ, vì sớm hôm sau thức giấc, việc đầu tiên anh cần làm là nhìn thấy bóng “Diệp Quán Thanh” và “cô bé” bơi trên mặt hồ thì anh mới yên tâm, hay dù có đang tắm trong phòng tắm anh cũng chẳng buồn nhìn gương nữa mà toàn nhìn ra mặt hồ phía ngoài của sổ. Ngay cả lầu tháp anh cũng không leo lên nữa, thay vào đó, lại nằm trên bãi cỏ ven hồ tắm nắng, đọc sách, chơi đàn, nói chuyện với “cô bé”, và đó là khoảng thời gian anh vui vẻ nhất trong ngày.
Ông Lương thấy thế cũng vui mừng hớn hở, thằng bé cuối cùng cũng yên ổn một chỗ, không chạy đi khắp nơi nữa, cũng không còn từ chối sự quan tâm của Lâm Sỹ Diên. Thi thoảng Lâm Sỹ Diên đến thăm anh, hai người còn có thể nói với nhau được vài câu. Lâm Sỹ Diên không tài nào hiểu nổi, tại sao hai con thiên nga lại có thể làm tan chảy cả núi băng ngăn cách giữa hai cha con ông, trong khi bao nhiêu công sức ông đã bỏ ra trước kia con trai ông đêu không hề đếm xỉa đến.
Hôm đó, Lâm Sỹ Diên lại đến Nhị Viện thăm con trai. Trời mùa thu trong và cao, ánh nắng rực rỡ, trong rừng nở đầy hoa cúc dại, đi vào trong rừng quang cảnh lại càng đẹp hơn, tâm trạng ông cũng vui vẻ hẳn lên. Hỏi tình hình của con trai, ông Lương nói: “Cậu ấy chỉ thích hai con thiên nga đó, một lúc không nhìn thấy chúng là không chịu được, mỗi ngày cậu ấy phải tự tay cho chúng ăn thì mới chịu đi ăn cơm, chỉ thiếu mỗi nước là ôm chúng lên giường ngủ cùng thôi.”
Lâm Sỹ Diên chỉ cười: “Thằng nhóc này, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng suy xét kĩ càng về nó, không biết trong lòng nó nghĩ những gì mà những chuyện nó làm từ xưa đến nay chẳng giống ai bao giờ…”
“Nhưng Viện trưởng, chẳng lẽ ngài định để cậu ấy sống ở đây cả đời thật sao?” Cuối cùng thì ông Lương cũng nói thật ra nỗi băn khoăn lớn trong lòng mình.
Khuôn mặt Lâm Sỹ Diên bỗng chốc như bị phủ lên một lớp mây mù, đứng thẫn thờ hồi lâu, nhìn ra đằng xa, thấy cảnh đứa con trai yêu quý đang chơi đùa vui vẻ với hai con thiên nga, khóe mắt ông bỗng ướt nhòe đi. Một đứa trẻ khỏe mạnh như thế, thông minh tuyệt đỉnh là thế, vốn dĩ nó phải có một tiền đó rất sáng lạn, nhưng rồi lại phải chịu cảnh cả ngày sống cùng một lũ người điên thế này, không biết cả đời, hay còn bao lâu nữa…
Ông thở dài: “Cứ để xem thế nào đã, tôi cũng không muốn cứ thế này mãi.”
Nói xong ông đi thẳng đến đằng sau lưng con trai, khoảng cách chỉ có mấy bước chân, thấy anh đang nói chuyện với con thiên nga, ông ra hiệu cho ông Lương đừng gây tiếng động. Đỗ Trường Phong không hề phát giác được rằng có người đang đứng ngay sau lưng mình, vừa cho “cô bé” ăn vừa thì thầm:
“Cô bé à, em phải ăn nhiều vào mới được, dạo này em gầy lắm đấy, tôi ôm trên tay mà thấy nhẹ đi bao nhiêu. “Diệp Quán Thanh” cậu ta ăn nhiều hơn em, em nhìn cậu ta béo khỏe biết bao, tôi chỉ sợ hôm nào ông Lương sẽ bắt cậu ta đem vào bếp mà hầm mất, cái lão đấy không ít lần nói với tôi thịt thiên nga là món ngon nhất trần đời đấy… Nhưng em yên tâm, tôi