Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2768 lượt.
không những không cho tôi một lời giải thích, mà lại còn xem tôi như một kẻ hèn nhát yếu đuối. Đúng là tôi đã từng chạy trốn trước mặt em, nhưng điều đó không có nghĩa tôi là một kẻ hèn nhát… Em không nhớ thì thôi, nhưng ít nhất cũng nên cho tôi một lời giải thích chứ, ít nhất là không được chết trước mặt tôi.”
Nói đoạn Đỗ Trường Phong lại nắm tay Thư Mạn, nắm rất chặt, một giọt nước mắt lớn trào ra từ khóe mắt rơi xuống mu bàn tay Thư Mạn. Anh ngước mắt lên nhìn cô, khóe miệng cũng nhếch lên, dường như muốn cười, nhưng lại như thể bị động đến vết thương cũ, đau đớn đến độ khắp mình run rẩy. Dù anh đau đớn là thế, nhưng vẫn siết chặt tay Thư Mạn, như thể sẽ không bao giờ buông ra được, anh nhỏ nhẹ gọi tên cô: “Thư Mạn, thế nào thì em cũng phải cho tôi một lời giải thích…”
Một buổi chiều mười ba năm về trước.
Đỗ Trường Phong không thể không khâm phục Lâm Sỹ Diên, chẳng biết ông làm thế nào mà kiếm được hai con thiên nga về cho anh thật. Toàn thân lông trắng muốt không tì vết, thuần khiết như thể nó là đồ vật của trời vậy.
Hai con thiên nga lập tức được thả nuôi trong hồ nhân tạo. Quả đúng là một cảnh đẹp hiếm thấy, trên mặt hồ xanh ngọc trông vắt, hai con thiên nga vươn dài cái cổ trắng muốt nho nhã bơi đi bơi lại trên hồ, bóng của chúng phản chiếu dưới mặt hồ lại được đám cỏ ven hồ làm nền càng làm cho cảnh họ đẹp như tranh vẽ. Đỗ Trường Phong ngắm đến ngẩn cả người. Ông Lương nhân cơ hội đó nói với anh, Viện trưởng Lâm đã phải nhờ người đi tận Cam Túc chọn từ hàng ngàn hàng vạn con mới chọn được cặp thiên nga này, giống tốt, khả năng thích nghi cao, lại là một đôi trống mái, nói không chừng năm sau lại có thể có thêm một con thiên nga con nữa.
“Đôi trống mái?” Đỗ Trường Phong nhướn mày ra vẻ ngạc nhiên rồi sau cũng gật đầu lia lịa, “Tốt lắm, tốt lắm.” Ngưng lại chốc lát, rồi lại hào hứng nói, “Sau này gọi cái hồ này là hồ Thiên nga đi, đừng gọi là hồ nhân tạo, khó nghe chết đi được. Còn về hai con thiên nga này thì cũng phải có tên mới được, ông Lương, nói xem nên đặt tên cho chúng là gì?”
“Cái này, tôi làm sao biết được…” Ông Lương vò đầu khó xử, Đỗ Trường Phong đứng lặng người nhìn hai con thiên nga, bỗng hỏi: “Con nào là con trống?”
“Chính là con ấy…” Ông Lương chỉ con có cái đầu hơi to hơn một chút, nói, “Chính là cái con mà đầu hơi nhô nhô một chút ấy.”
Một cơn gió thổi đến.
Trong mắt Đỗ Trường Phong lóe lên một tia sáng ươn ướt.
“Gọi nó là Diệp Quán Thanh đi.” Anh nghẹn ngào nói, “Gọi nó là Diệp Quán Thanh…”
Ông Lương há hốc miệng, thẫn thờ hồi lâu không biết làm sao.
Đỗ Trường Phong lại quay lưng đi khỏi, chầm chậm bước lên lầu.
Bốn năm rồi, khi đó anh đã ở trong cái bệnh viện tâm thần này được bốn năm, mà cái người đã khuất rồi ấy, cái người mà nghĩ lại chắc giờ cỏ dại trên mộ đã mọc cao lắm rồi, mộ nằm trong nghĩa trang ngay bên cạnh Nhị Viện, Đỗ Trường Phong chưa đến thăm dù chỉ một lần. Lâm Nhiên nói, từ sau khi tòa án tuyên án, Diệp Quán Ngữ, anh trai của Diệp Quán Thanh đã chuyển đến ở Đồng Thành, không lâu sau mẹ anh ấy cũng qua đời, nhà họ Diệp lụi tàn từ đó.
“Mọi chuyện sẽ không qua đi như thế thôi đâu.” Hơn một lần Đỗ Trường Phong nói câu đó với Lâm Nhiên.
Làm sao mà có thể qua đi như thế được? Bốn năm qua, có ngày nào mà con người đó biến mất trong lòng anh đâu? Quảng thời gian bốn năm vẫn không thể nào khiến anh học được cách đối mặt, anh chưa bao giờ dám đến thăm ngôi mộ đó, mỗi lần đi đến lưng chừng núi anh đều dừng lại, không dám tiếp tục bước, dù chỉ một bước. Tiết thanh minh năm nào cũng đều là Lâm Nhiên thay mặt nhà họ Lâm đi tảo mộ.
Nhưng trốn tránh tuyệt đối không phải vì anh muốn thế, bởi anh luôn nhắc nhở bản thân mình, nhất định phải đối mặt. Gọi con thiên nga đó là “Diệp Quán Thanh” có lẽ là bước chân đầu tiên mà anh muốn tiến.
“Kỳ Kỳ, bố cháu về rồi đấy, lần này về định cư hẳn, cháu không về thăm bố sao?” Ông Lương ở tầng dưới gọi với lên.
“Ngày mai nhà cháu tổ chức tiệc tối, họ hàng nhà cháu đều sẽ đến cả, cháu cũng về đi chứ…”
Đỗ Trường Phong vờ như không nghe thấy, anh đang nghĩ nên đặt cho con thiên nga mái kia tên gì, nghĩ cả ngày rồi mà vẫn chưa ra được cái tên nào hợp lí.
Chiều hôm sau, anh ra hồ ngắm thiên nga sau khi đã tra cứu tài liệu, “Diệp Quán Thanh” thuộc loài thiên nga họ Jankowski, , mỏ vàng đen, thân hình đẹp, lúc muốn bay lên cổ nó vươn dài ra phía trước, chầm chậm vỗ đôi cánh, nó chạy một đoạn trên mặt nước hoặc trên mặt đất rồi mới bay vút lên không trung. Con thiên nga mái thì rõ ràng yên tĩnh hơn “Diệp Quán Thanh” nhiều, chẳng mấy khi bay, lúc bơi hay đứng một chỗ, nó thích để một chân ra đằng sau, hoặc cắm đầu xuống chỗ nước nông tìm ăn thực vật thủy sinh, cái bộ dạng tham ăn của nó khiên Đỗ Trường Phong không nhịn được cười.
“Diệp Quán Thanh” bay mệt rồi thì cuối cùng cũng dừng lại, nó bơi qua bơi lại trước mặt anh rồi vươn cao cái cổ lên, chẳng thèm liếc anh lấy một cái rồi lại từ từ bơi đến bên cạnh con thiên nga mái, lúc thì chạm mỏ nhau, lúc thì cụng đầu nhau, th