Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

h, anh lại đau khổ hận không thể chặt đứt hai bàn tay.
Điện thoại vang lên, là Tống Thế Phong gọi tới, anh ta có ý muốn giúp Tần Vũ nhưng lòng có dư mà lực không đủ, công trình của Giang Hân còn phải dựa vào vốn đầu tư của Tần Vũ nữa là, gọi điện thoại tới chỉ xuất phát từ lòng quan tâm, muốn nghĩ cách giúp đỡ. Nhưng trong giới này có quá ít người như Tống Thế Phong, đa số bọn họ đều chỉ khoanh tay đứng chờ để cười nhạo Tần Vũ.
Buổi chiều Nhan Hoan đến Tần Vũ, lần này cô ăn mặc rất đẹp, áo khoác da, giày ống, còn đeo đồ trang sức trang nhã, thu hút ánh mắt mọi người.
Nhân viên lễ tân thông báo cho phòng thư ký có bạn gái Tổng giám đốc đến, Amy mang hộp cơm ra ngoài, đứng chờ thang máy. Cửa mở, hai người đối mặt, Amy nói: “Nhan tiểu thư, tâm tình ông chủ đang rất kém, cơm trưa cũng không chịu ăn.”
“Đưa cho tôi đi!” Nhan Hoan nhận lấy chiếc túi, đi tới văn phòng Tiêu Trạch, cô dừng bước trước bức tưởng thủy tinh, trông thấy bóng lưng người đàn ông cao lớn.
Nghe nói từ bóng lưng có thể nhìn ra tâm trạng một người, lúc này bóng lưng Tiêu Trạch có màu xanh thẫm, lành lạnh, đau thương, bất đắc dĩ…
Nhan Hoan không gõ cửa mà khe khẽ đẩy vào, nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống mặt bàn. Tiêu Trạch đang chìm trong suy tư nên không hề phát hiện ra, cho đến khi một vòng tay nhỏ nhắn quấn quanh eo anh.
Bàn tay to ôm lấy bàn tay nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve, vào đông, ánh mặt trời đầu giờ chiều mặc dù ấm, nhưng cũng không thể sánh được với sự ấm áp trong vòng tay người yêu giờ phút này, hai người chẳng ai nói một lời, chỉ yên lặng tận hưởng, đắm mình trong khoảnh khắc.
Một lát sau, Nhan Hoan mới cất tiếng hỏi: “Đối với một người đàn ông, sự nghiệp quan trọng hơn hay phụ nữ quan trọng hơn?”
Sau khi trầm mặc rất lâu, Tiêu Trạch nói: “Sự nghiệp quan trọng hơn.”
“…”
Vòng tay đang siết chặt từ từ buông lỏng rồi thõng xuống, vào lúc Nhan Hoan quay người muốn đi, tay đột nhiên bị kéo lại. Tiêu Trạch nắm chặt tay cô, nói: “Sự nghiệp của anh là vì em mà thành.”






Trong màn đêm, tại Bình Sơn cách xa nội thành, con đường núi phủ đầy tuyết trắng bị vầng trăng lạnh treo cao chiếu xuống thứ ánh sáng quạnh quẽ, du thuyền màu xám Reventon lao nhanh như gió, bánh xe quay với vận tốc lớn ma sát mặt đường vạch ra những vệt dài lóe sáng, vô số bông tuyết lắc lư chậm rãi rơi trong ánh đèn xe mờ nhạt.
Lúc này cách thời điểm Nhan Hoan mất tích đã bảy tiếng đồng hồ.
Giữa quảng trường thành phố, Tiêu Trạch lái xe tìm kiếm lòng vòng vô định. Giản Ninh, Bạch Diệc Phong, A Hạ, Tiểu Thứ cũng đều lái xe đi tìm trải khắp bốn hướng.
Từ Giản Ninh biết được chuyện Lãnh Ngự Thần đi tìm Nhan Hoan, Tiêu Trạch vừa lo lắng vừa tức giận, cuối cùng quay xe chạy về hướng biệt thự Lãnh gia. Chiếc xe thể thao lao nhanh rồi đâm sầm vào cổng chính vững chãi, còi báo động của biệt thự kêu inh ỏi, Tiêu Trạch vừa thu lại chân ga, điện thoại chợt vang lên, anh vội vàng bắt máy, hỏi: “Alô, Nhan Hoan?”
“Em ở kiếm đạo quán.” Giọng nói bình tĩnh của Nhan Hoan vọng tới từ đầu bên kia.
Nhan Hoan nhìn anh, nói như hơi hờn dỗi: “Ở lại bên anh hay là đồng ý lấy Lãnh Ngự Thần.”
Siết chặt cây kiếm trúc đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch, Tiêu Trạch nhíu mày rống lên: “Người phụ nữ này, em muốn ăn đòn phải không? Em…” Môi bỗng bị một bàn tay nhỏ bé che lại.
Nhan Hoan chặn môi anh, nói: “Đừng kích động, Tiêu Trạch, nghe em nói hết đã. Nếu như không phải vì em, anh và cha anh đã không bị Lãnh Ngự Thần đẩy vào tình cảnh này, em không biết trong lòng anh có oán hận em chút nào hay không. Lãnh Ngự Thần nói nếu em đồng ý lấy anh ta, anh ta sẽ dừng việc thu mua Tần Vũ, Tần Vũ sẽ vẫn là của Tiêu gia, anh vẫn là con nhà giàu có, ngược lại… Vào lúc kết thúc phiên giao dịch ngày hôm sau, Tần Vũ sẽ không còn tồn tại.
Trong lòng em không muốn thấy nhất chính là anh vì em mà rơi vào hoàn cảnh đó, nhưng em lại không muốn lấy Lãnh Ngự Thần, không muốn suốt đời ở bên một người đàn ông mà em không yêu, rồi sau đó trơ mắt nhìn anh tiếp tục sống trong giàu sang thoải mái, trơ mắt nhìn anh kết hôn sinh con với người phụ nữ khác, nếu như vậy, em sẽ đau khổ mà chết. Hay đúng ra là so với chết còn khó chịu hơn.
Con người em rất ích kỷ, hoàn toàn không giống như anh gặp chuyện gì trước hết cũng muốn hi sinh bản thân, em chỉ là một người phụ nữ bình thường, suy nghĩ đơn giản, giác ngộ không cao, chỉ muốn được sống cùng người mà em yêu.
Giàu cũng tốt mà nghèo cũng được, chỉ cần ở bên anh, cho dù có túng thiếu đến mức ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, phải uống gió Tây Bắc mà sống thì trong lòng em vẫn rất ngọt ngào.
Cho nên em ích kỷ, em không muốn vì công ty của anh, danh vọng quyền thế của anh mà phải miễn cưỡng lấy Lãnh Ngự Thần. Tiêu Trạch, em đã muốn ở bên anh, cho dù anh trở thành kẻ ăn mày lưu lạc đầu đường, em cũng muốn làm kẻ ăn mày bên cạnh anh.
Cả đời này, em sẽ dựa vào anh, anh có không muốn cũng không được. Tiêu Trạch, em yêu anh!”
Tiêu Trạch nghe một hồi vành mắt cũn