Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
có dáng dấp một chút.
Giữa những dãy núi cao thấp trập trùng, Tiêu Trạch đạp trên một ván trượt đơn, tư thế ngời ngời lao xuống từ trên cao, uốn lượn lướt qua các chướng ngại với tốc độ cực nhanh, đầu gối hơi khuỵu xuống rồi nhảy lên bay khỏi một quả đồi nhỏ, ván trượt kéo theo vô số bông tuyết li ti lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tiêu Trạch liên tục thực hiện những động tác đẹp mắt, còn Nhan Hoan chỉ có thể chậm chạp trượt sau mông anh, lúc gần tới cạnh anh còn không chịu thua kém ăn vài miếng tuyết, cô tức giận dứt khoát tháo ván trượt, không thèm đứng dậy.
“Ngốc quá.” Mũi chân Tiêu Trạch xoáy lên một nhúm tuyết hất vào mặt cô, Nhan Hoan giận dữ đứng lên đuổi anh, vung gậy trượt tuyết về phía mông anh, “Anh mới là đồ ngốc!”
Tiêu Trạch bị trúng đòn nghiến răng quay đầu lại, “Nhóc con hư đốn, em dám đánh anh!” Nhan Hoan ném gậy hét toáng lên chạy ngược trở về, lúc này lại đổi thành anh đuổi theo cô.
Tiêu Trạch cao lớn bổ nhào vào cô, cả mặt cô bị vùi vào trong tuyết lạnh cóng, anh lật người cô lại, đè lên, thở hổn hển phả hơi nóng vào mặt cô, những bông tuyết trên gương mặt xinh đẹp bắt đầu tan dần.
Cô bĩu môi kháng nghị: “Mặt đóng băng rồi!”
Anh vươn lưỡi liếm đi những bông tuyết, để lại cảm giác ẩm ướt nóng ấm trên mặt cô, thở phì phò hỏi: “Tay chân có đóng băng không?”
Không đợi Nhan Hoan trả lời, bàn tay dính tuyết đã thò vào trong áo, cảm giác lạnh như băng khiến cô kêu lên sợ hãi, bắt đầu vặn vẹo lung tung, “Tiêu Trạch, anh sinh tháng mười hai phải không! Cứ thích động chân động tay như vậy.”
“Sai, anh sinh tháng bảy, nhiệt tình như lửa.”
Anh đè cô vào trong tuyết vừa ôm vừa hôn, náo loạn ầm ĩ, chẳng mấy chốc đã hết một ngày.
Lúc mặt trời lặn, anh lái xe tuyết chở cô lên ngọn núi cao nhất, vô số dãy núi nhấp nhô thu hết vào tầm mắt, bầu trời đỏ rực tương phản với màu tuyết trắng xóa. Đã từng ngắm mặt trời lặn rất nhiều lần, nhưng trước kia Nhan Hoan không hề phát hiện cảnh sắc bình thường có thể đẹp đến vậy, cảm giác tuyệt vời chưa từng có như ngày hôm nay dâng lên từ tận đáy lòng, cô vô cùng ao ước phong cảnh đẹp đẽ này có thể vĩnh viễn ngưng lại trước mắt.
Có lẽ, cảnh có đẹp hay không phụ thuộc vào người cùng ngắm với bạn, có phải đó là người mà bạn mong muốn.
Ánh tà dương đẹp vô hạn, chỉ tiếc đã sắp hoàng hôn, cảnh đẹp hút hồn trong chớp mắt, rất nhanh cũng sẽ bị bóng đêm nuốt trọn.
Nhan Hoan rúc vào lòng Tiêu Trạch, hỏi: “Anh có biết Kim Ha In [2'> không?”
[2'> Nhà văn của Hàn Quốc.
“Đó là cầu thủ bóng chày à?”
“Cái gì mà cầu thủ bóng chày!” Nhan Hoan cười đấm mạnh vào ngực anh, “Là nhà văn được chưa?” Ném cho anh một ánh mắt không có văn hóa thật đáng sợ, cô nói: “Kiểu đàn ông mà nhân vật nữ chính trong ‘Hương hoa cúc’ [3'> ngưỡng mộ chính là người không khuất phục thực tại, luôn dũng cảm tiến lên, là kiểu đàn ông cho dù đối mặt với thất bại vẫn có thể sừng sững đứng thẳng như núi Kilimanjaro [4'>.”
[3'> Một trong các tác phẩm của Kim Ha In, đã được chuyển thể thành phim điện ảnh với tên “Scent of love”.
[4'> Một núi lửa dạng tầng không hoạt động ở đông bắc Tanzania. Mặc dù không phải là núi cao nhất nhưng Kilimanjaro lại là ngọn núi đứng một mình cao nhất thế giới.
“Cũng là kiểu mà em thích sao?” Tiêu Trạch hỏi.
“…”
Tiêu Trạch nhìn chăm chú những dãy núi xa xa trùng điệp hồi lâu mới cất lời hứa hẹn. “Ngày Tiêu Trạch đợi thời trở lại [5'> cũng sẽ chính là ngày cưới Nhan Hoan về nhà.”
[5'> Câu gốc là “Đông Sơn tái khởi” – một thành ngữ của Trung Quốc: chỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế; hoặc nói theo ngôn ngữ hiện nay thì đó là chuyện quay trở lại vũ đài chính trị và tạo dựng sự nghiệp.
Lúc Tiêu Trạch quay lại Tần Vũ thu dọn đồ đạc Nhan Hoan cũng đi cùng, từ công tử quyền quý biến thành kẻ nghèo túng sa cơ, trên mặt anh không hề hiện vẻ chán nản, vẫn vừa cười cười nói nói với Nhan Hoan vừa thu thập đồ đạc trong văn phòng.
Nhan Hoan ngồi xổm xuống, mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ những sợi tua vàng trang trí, mở ra xem, hóa ra là một chiếc vòng cổ kim cương, hai mắt cô sáng rực, vội gọi Tiêu Trạch, “Ha! Xem em tìm được cái gì này.”
“Cái đó là hồi trước đấu giá mua được, không có ai để tặng nên đành cất vào tủ.” Tiêu Trạch liếc một cái, sau khi xếp các vật dụng thường ngày vào thùng, anh cầm lấy chiếc vòng nạm đầy kim cương, mở chốt, vén mái tóc dài của Nhan Hoan, cúi đầu đeo lên cho cô.
“Thay đổi cách thức để nói lên mình vẫn còn rất trong sáng à?” Nhan Hoan lầm bầm: “Nghe nói trước kia anh thường xuyên làm loại chuyện này.”
Tiêu Trạch véo nhẹ mặt cô, “Trước kia bức bối muốn công ty sụp đổ để thỏa mối hận trong lòng, bây giờ đã thật sự đổ vỡ nhưng lại chẳng hề thấy vui vẻ chút nào.” Nhìn quanh căn phòng anh đã quanh quẩn mấy năm qua, trong lòng cực kỳ không nỡ.
Nhan Hoan cũng rất phối hợp ngước nhìn anh nở nụ cười ngọt ngào.
Dáng vẻ tươi cười đó Lãnh Ngự Thần chưa bao giờ được thấy.
“Tôi nhớ có người từng nói, cho dù